Hơn 20 năm trước, vợ tôi là cô gái đẹp nhất làng. Vì nhà nghèo, cô ấy nghỉ học sớm vào làm công nhân cho một xưởng thủ công mĩ nghệ gần nhà. Nhà tôi cuối làng, nhà cô ấy đầu làng. Tôi khi đó đang là sinh viên trường Cao đẳng sư phạm tỉnh, mỗi ngày chạy xe 15km từ trường về nhà. Ngày nào tôi cũng đi ngang qua, dần dần bị hình bóng ấy gây thương nhớ.
Tôi thích cô ấy và mạnh dạn viết thư tỏ tình. Hai hôm sau, tôi nhận thư hồi âm. Cô ấy viết: “Em chưa nghĩ đến chuyện yêu đương”. Cho rằng mình quá đột ngột và vội vàng, tôi định sẽ dành thời gian để lấy lòng cô ấy.
Nhưng không lâu sau thì hay tin cô đã phải lòng con trai chủ xưởng. Ngẫm lại, mình chỉ là một chàng sinh viên nghèo, tương lai cũng sẽ là một thầy giáo nghèo, so sánh thế nào được với cậu trai nhà giàu ấy. Mối tình đầu đơn phương, tôi đành ngậm ngùi chôn chặt.
Tôi ra trường, được phân công đi dạy học một trường ở miền núi cách nhà gần 100km, thỉnh thoảng mới về thăm nhà. Một đợt, tôi về nghỉ lễ. Lúc ngang qua con đê khi trời chạng vạng, thấy cô ấy ngồi ở mương nước đầu làng. Tôi dừng xe lại, hỏi chuyện dăm ba câu, tiện miệng hỏi khi nào thì được cô ấy mời ăn cỗ.
Đáp lại, cô ấy chỉ nhìn tôi rất buồn: “Ai thèm lấy em mà ăn cỗ”. Về nhà, trong bữa cơm tối, tôi mới nghe người nhà bảo cô ấy vừa bị con trai chủ xưởng bỏ rơi chạy theo cô gái xinh đẹp khác.
Trong làng, chuyện họ yêu nhau ai cũng tỏ tường. Cậu trai kia ăn chơi, đào hoa. Yêu đương thế nào mọi người đều rõ. Như cô ấy, trai trong làng đều sẽ e ngại vì đã là bông hoa bị ong chê bướm chán. Trai làng thời đó, tư tưởng vẫn còn cổ hủ như vậy.
Tôi thì không.
Tối ấy, tôi một mình thơ thẩn đi bộ đến đầu làng, rồi mạnh dạn ghé nhà cô ấy chơi. Tôi hỏi: “Lần trước anh tỏ tình, em nói chưa nghĩ tới chuyện yêu đương, vậy giờ nghĩ được không? Nếu em đồng ý làm vợ anh, anh đưa bố mẹ đến nhà xin cưới”. Cô ấy lặng nhìn tôi rồi cúi mặt: “Em sợ là không xứng đáng với anh nữa”.
Chuyện tôi lấy vợ trở thành chủ đề bàn tán của cả làng. Vì mọi thứ diễn ra nhanh chóng quá. Có người nói cô ấy lấy tôi là để trốn chạy nỗi đau bị phụ tình. Cũng có người nói tôi dại dột, bị nhan sắc làm cho mờ mắt. Tôi mặc kệ ai nói ra nói vào. Đời người, nếu sống theo dèm pha của thiên hạ thì có khi sẽ bị nước bọt của họ dìm cho chết đuối.
Sau khi cưới, vợ tôi nhanh chóng có bầu. Vì việc đồng áng vất vả, tôi bàn bố mẹ mở cho cô ấy một tiệm tạp hóa nhỏ ngay trước cửa nhà. Tôi vẫn đi dạy trên miền núi, mỗi cuối tuần mới bắt xe về, đợi khi có cơ hội thì xin chuyển công tác về gần nhà.
Con trai tôi chào đời thiếu tháng. Ai cũng khen thằng bé trộm vía cứng cáp, không giống một đứa trẻ sinh non. Hai ngày sau khi vợ sinh, tôi mới thu xếp để về nhà. Nhìn thằng bé, tôi có cảm giác gì đó rất lạ. Nó có nét gì đó quen quen của một ai đó, không phải người trong nhà tôi. Một đứa bé sinh thiếu tháng cũng không thể cứng cáp thế này.
Những suy nghĩ này, tôi giấu kín trong lòng. Tôi yêu vợ, và dù có thế nào, tôi cũng muốn bảo vệ cô ấy. Dù cô ấy vô tình hay cố tình lừa dối, chuyện đã đến nước này, thay đổi chỉ làm tất cả khổ đau. Thôi thì, ông bà ta thường nói “cá vào ao ta là của ta”.
Viết ra nghe có vẻ đơn giản thế thôi, nhưng đó là khoảng thời gian khó khăn với tôi. Nhất là thằng bé càng lớn, nét càng rõ hơn. Vài người ác ý bắt đầu bóng gió. Tôi không ngại mắng thẳng vào mặt họ.
Có lần vợ nhìn tôi hỏi: “Anh không nghi ngờ gì thật à?”. Tôi dứt khoát: “Không, đó là con trai anh. Em đừng hỏi lại những câu tương tự thế”.
Mấy năm sau, tôi đi học đại học tại chức, rồi xin chuyển công tác về gần nhà, cùng vợ chăm lo cho con cái.
Thấm thoắt, 20 năm đã trôi qua, con trai lớn đã 19 tuổi, con gái sau vừa tròn 16 và con trai út 12 tuổi. Gia đình tôi có thể coi là gia đình văn hóa kiểu mẫu trong làng. Vợ chồng yêu thương nhau, con cái ngoan, thông minh, chăm chỉ.
Mấy hôm trước, tôi cầm điện thoại của vợ để gọi tìm điện thoại của mình. Tình cờ làm sao, đúng lúc đó có một tin nhắn đến. Tôi mở cuộc trò chuyện, tim như muốn vỡ ra.
Là người đàn ông kia. Hắn đã lấy vợ, sinh được 3 cô con gái. Vừa rồi hắn phát hiện mắc ung thư giai đoạn cuối đã di căn. Hắn nhiều lần nhắn tin cho vợ tôi, muốn những ngày cuối đời được nhận con trai.
Vợ tôi từ chối, nói trước đây hắn đã chối bỏ bắt cô ấy phá thai, giờ không có tư cách nhìn mặt con. Cô ấy van xin hắn ta để cho mình và con trai được yên.
Tôi đọc xong, thấy tim mình như muốn ngừng đập. Dù đã biết trước gần như chắc chắn, nhưng khi được tận mắt biết được sự thật, lòng vẫn không khỏi nhói đau. Là vợ tôi đã cố tình lừa tôi chứ không phải vô tình. Và gã kia, bao nhiêu năm qua biết mình có một đứa con, dù sống chung làng nhưng đến khi nghĩ bản thân sắp chết mới đòi nhận con. Hắn không xứng đáng.
Thế nhưng, từ khi đọc tin nhắn đó, tôi suy nghĩ nhiều, mất ăn mất ngủ. Có lẽ cả vợ tôi và hắn ta đều muốn chôn giấu mọi chuyện, nếu hắn ta không may mắc bệnh nặng. Đối với một người đang đứng trước cửa tử, cũng không ai hẹp hòi với họ làm gì. Chỉ là gia đình tôi đang hạnh phúc, yên bình, tôi không muốn làm cuộc sống đảo lộn chỉ vì một gã đàn ông vô trách nhiệm.
Khi người ta biết mình sắp chết, những ước mong khó nhất cũng muốn làm. Không chỉ là mong có một cậu con trai nối dõi, mà là một lần được thừa nhận, được hối lỗi, hẳn cũng là dễ hiểu.
Tôi đã nghĩ đến việc nói với vợ chuyện này, rằng tôi đã biết sự thật từ lâu để cô ấy không phải sợ hãi mà tùy ý quyết định mọi việc tùy theo lương tâm mình mong muốn.
Nhưng vấn đề tôi lo nhất là con trai. Thằng bé đã là sinh viên đại học. Con đã lớn, có nhận thức, có suy nghĩ riêng. Nếu biết mình từng bị cha ruột chối bỏ, và tôi không phải cha đẻ của nó, con sẽ cảm thấy thế nào? Tôi hoàn toàn không muốn con mình tổn thương chỉ vì một người không xứng đáng.
Một bên là muốn thỏa mãn tâm nguyện của một người ở đoạn cuối cuộc đời. Một bên là giữ sự bình yên cho những người tôi yêu thương. Tôi nên chọn cách nào để mình không hối hận?
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.




