Năm nay tôi 29 tuổi, làm giáo viên của một trường trung học cơ sở ở Hà Nội. Ngoài giờ dạy ở trường, tôi còn dạy thêm ở một trung tâm luyện thi vào các trường chuyên. Thu nhập mỗi tháng ở mức khá, tôi để được một khoản tích lũy dành cho các dự định tương lai.
Trong quá trình làm việc, tôi gặp gỡ và yêu bạn gái kém 2 tuổi. Chúng tôi đã bên nhau hơn 2 năm. Khoảng thời gian không quá dài nhưng cũng đủ để chúng tôi hiểu tính cách, thói quen và những dự định của nhau.
Cô ấy xinh đẹp, dịu dàng và rất khéo việc nhà. Trong mắt tôi, cô ấy gần như là mẫu người vợ lý tưởng. Hai năm qua, chúng tôi có những buổi hẹn hò lãng mạn, cùng đi xem phim, ăn uống, cuối tuần dạo phố.
Thi thoảng tôi cũng đưa cô ấy đi mua sắm. Mỗi dịp sinh nhật, 14/2 hay kỷ niệm ngày yêu nhau, tôi luôn cố gắng mua tặng cô ấy một món quà có giá trị như chiếc nhẫn, chiếc đồng hồ hay túi xách…
Mỗi lần nhận quà, người yêu cũng rất vui mừng, song không dành quá nhiều lời ngợi khen hay thể hiện sự bất ngờ. Tôi luôn nghĩ, cô ấy xem trọng tình cảm của mình hơn là những món quà vật chất nên rất tự tin vào tình yêu của mình.
Thế nhưng, tôi không ngờ điều khiến mối quan hệ của chúng tôi đứng trước bờ vực tan vỡ lại liên quan đến tiền bạc.
Gia đình tôi ở quê, kinh tế bình thường vì cha mẹ chỉ làm nghề tự do. Nhà tôi có 3 anh em trai, tôi là út. Hai anh đều đã lập gia đình và có cuộc sống riêng. Thú thực, mỗi lần lo cưới xin cho các con là bố mẹ tôi cũng mất ăn mất ngủ vì đủ thứ lễ nghi, chi phí.
Khi quen nhau hơn một năm, tôi về ra mắt gia đình bạn gái và bất ngờ khi gia cảnh của cô ấy khá tốt. Bố mẹ cô ấy từng đi xuất khẩu lao động nhiều năm, sau khi về nước có vốn mở cửa hàng kinh doanh nên cuộc sống rất ổn định.
Khi 2 gia đình bắt đầu bàn chuyện cưới hỏi, tôi mới biết ở địa phương cô ấy có tục thách cưới khá cao. Bạn gái ngồi tính toán rất chi tiết. Cô ấy nói tổng chi phí phía nhà trai cần chuẩn bị là trên 500 triệu đồng gồm tiền cỗ, lễ vật, vàng cưới, thách cưới. Riêng vàng, nhà gái mong muốn tối thiểu 2 cây.
Nghe vậy, tôi không phản đối ngay nhưng cũng thấy choáng. Giá vàng hiện giờ hơn 140 triệu đồng một cây. Hai cây vàng là số tiền rất lớn. Ngày 2 anh trai tôi cưới vợ, nhà tôi chỉ chuẩn bị chưa đến 1 cây vàng, giá trị khi ấy chỉ là 50 triệu đồng một cây.
Sau khi suy nghĩ, tôi đã trao đổi với bạn gái và đề nghị mỗi bên tổ chức đám cưới theo điều kiện kinh tế của mình. Nhà cô ấy khá giả thì có thể làm lớn hơn, còn nhà tôi bình thường thì tổ chức vừa sức.
Về vấn đề thách cưới, tôi chia sẻ rằng mình sẽ dành tiền tích lũy để mua 1 cây vàng và lo các khoản tiệc tùng, thuê địa điểm. Tôi nghĩ quan trọng nhất vẫn là cuộc sống sau hôn nhân chứ không phải một ngày cưới thật hoành tráng.
Tuy nhiên, bạn gái lại đưa ra quan điểm khác hoàn toàn. Cô ấy nói nếu nhà trai làm đơn giản sẽ khiến họ hàng nghĩ gia đình nhà gái bị xem thường, không được tôn trọng.
Cô ấy bảo đó là phong tục địa phương, không phải mong muốn riêng của gia đình. Từ đó, những cuộc nói chuyện giữa chúng tôi không còn là chia sẻ về tổ ấm tương lai mà chỉ xoay quanh tiền bạc.
Mỗi lần nhắc đến cưới xin, chúng tôi lại xảy ra mâu thuẫn. Tôi hiểu cô ấy cũng ở thế khó khi chịu áp lực từ gia đình, họ hàng, song bạn gái dường như không đứng ở vị trí của tôi để thấu hiểu.
Khi biết yêu cầu từ phía nhà gái, mẹ tôi buồn ra mặt. Trước đây, mẹ rất quý bạn gái tôi. Mỗi lần tôi đưa cô ấy về chơi, mẹ đều dậy từ sáng sớm đi chợ, nấu những món ngon. Mẹ còn bảo: “Con bé hiền lành, lấy được nó là phúc”. Vậy mà sau khi biết 2 bên bất đồng quan điểm vì chuyện cưới hỏi, mẹ gần như thay đổi hoàn toàn.
Bà cảm thấy buồn và thương tôi khi bạn gái đưa ra một yêu cầu quá sức. Bản thân bà cũng thấy tổn thương khi gia đình nhà gái đặt nặng chuyện tiền bạc. “Nếu người ta coi trọng con thật lòng thì đâu cần đặt nặng chuyện tiền bạc như vậy”, mẹ nói.
Hai anh trai tôi cũng khuyên nên suy nghĩ lại. Các anh bảo lấy vợ là chuyện cả đời, nếu ngay từ đầu 2 bên đã không tìm được tiếng nói chung thì sau này còn rất nhiều mâu thuẫn khác.
Tôi rơi vào trầm tư, một bên là người con gái tôi yêu hơn 2 năm, từng nghĩ sẽ nắm tay đi hết cuộc đời. Một bên là bố mẹ đã vất vả nuôi tôi khôn lớn. Tôi không muốn vì đám cưới của con mà cả hai phải vay mượn, gánh thêm áp lực tài chính.
Cứ nghĩ đến chuyện này tôi lại thấy tự ti và buồn. Tôi có thể cố vay mượn để có đủ 2 cây vàng, đủ số tiền nhà gái mong muốn, song tôi không hiểu sao bản thân phải thể hiện, tạo vỏ bọc như vậy để làm gì?
Đã có lúc tôi nghĩ đến việc hủy hôn, nhưng rồi lại thấy tiếc nuối khi bản thân vẫn yêu cô ấy. Chúng tôi còn rất nhiều dự định dang dở. Nhìn chiếc nhẫn cầu hôn đã chuẩn bị từ nhiều tháng trước, tôi lại thấy lòng nặng trĩu. Chẳng lẽ một mối tình của tôi cuối cùng lại khép lại chỉ vì… 2 cây vàng?

