Người ta vẫn bảo nhà có 2 cô con gái thì vui như có 2 con chim nhỏ ríu rít trong sân. Tôi cũng từng nghĩ vậy. Những buổi chiều đi làm về, thấy hai đứa chạy chân đất ra cổng ôm lấy chân mẹ, lòng tôi mềm như bún. Chỉ có điều, càng vui, tôi càng sợ nhìn vào mắt chồng mỗi khi ai đó hỏi: “Bao giờ kiếm thằng cu nối dõi?”.
Tôi bị băng huyết suýt mất mạng trong lần sinh con thứ 2. Khi tôi tỉnh lại trong phòng cấp cứu, chồng nắm tay tôi nghẹn ngào: “Cảm ơn em vì đã sống”.
Người ngoài không biết vô tâm hay cố ý, thỉnh thoảng lại hỏi tôi “nhà có 2 đứa con gái rồi, định khi nào thì sinh thêm thằng cu”. Mỗi lúc như vậy, chồng tôi lại cười hiền: “Hai con gái là đủ rồi, không sinh nữa”.
Nhưng hóa ra, đàn ông miệng nói một đằng, lòng nghĩ một nẻo. Nhất là ở cái xứ mà mỗi mâm rượu đều có vài kẻ thích chọc vào sự thiếu hụt của người khác cho vui miệng.
Chồng tôi làm trưởng phòng dự án cho một công ty xây dựng lớn. Công việc khiến anh đi sớm về khuya, gặp gỡ nhiều người. Những cuộc nhậu triền miên như cơm bữa.
Có hôm nửa đêm anh mới về, người nồng mùi bia rượu. Tôi cởi giày cho chồng, nghe anh cười gượng: “Bọn nó lại bảo anh kiếm tiền để xây nhà cho con rể ở à?”. Những câu chuyện này anh chỉ kể mỗi khi say.
Tôi biết, bố mẹ chồng vẫn quan trọng chuyện cháu gái cháu trai. Trong lòng chồng tôi chắc cũng có nhiều suy tư trăn trở. Nhưng tôi còn 2 đứa con gái nhỏ, không thể bất chấp mạng sống của mình chỉ để tìm một đứa con trai. Quan điểm tôi đã nói rõ ràng, bố mẹ chồng lúc đầu còn khuyên, sau cũng thôi không nói nữa.
Thời gian trôi qua. Hai con gái lớn dần. Nhà cửa cũng khá lên. Tôi tưởng cuộc đời mình sẽ yên như mặt ao mùa hạ. Cho đến cái chiều mưa tháng bảy ấy.
Khoảng 7h tối, chồng tôi từ chuyến công tác trở về nhà. Trên tay anh là một đứa bé trai chừng 3 tuổi. Thằng bé ôm cổ anh, cái mặt tròn tròn, tóc xoăn nhẹ ở trán. Anh đặt đứa nhỏ xuống ghế, rót cốc nước rồi nhìn tôi. Cái nhìn của người rón rén chuẩn bị bước qua vực. Rất lâu sau anh mới nói: “Con anh”.
Tôi nghe rõ tiếng muỗng rơi xuống nền gạch. Hai đứa con gái trong phòng chạy ra nhìn cậu bé lạ đang ngồi trong nhà mình. Còn tôi, tôi thấy tai mình ù đi như có ai lấy búa gõ vào đầu.
Tôi hỏi: “ẹ đứa bé đâu?”. Anh cúi mặt: “Cô ấy mất rồi. Cô ấy bị ung thư.” Nói xong, anh kéo cái balô cũ lại gần, lôi ra một xấp hồ sơ bệnh viện và giấy khai sinh. Tôi chẳng buồn nhìn. Những thứ giấy tờ ấy lúc ấy chẳng khác gì lưỡi dao.
Đêm đó tôi không ngủ. Chồng nằm dưới sàn nhà ôm đứa bé. Ngoài trời mưa dầm dề. Tiếng thằng bé khóc lúc nửa đêm khiến lòng tôi rối như tơ vò. Nó gọi “bố” trong cơn mê. Cái tiếng gọi nhỏ xíu ấy cứa vào tim tôi đau hơn mọi lời thú nhận.
Chồng tôi quỳ xuống giữa nhà. Từ ngày cưới nhau đến giờ, tôi chưa từng thấy anh như thế. Anh bảo mấy năm trước đi công tác miền Nam, say rượu một lần rồi quen người phụ nữ ấy. Khi biết cô ta mang thai, anh đã khuyên cô ta bỏ rồi không liên lạc nữa. Nhưng trước lúc chết, cô ấy tìm cách liên lạc, nhờ anh nuôi con.
Sáng hôm sau, tôi nhìn kỹ thằng bé. Nó giống chồng tôi kinh khủng. Từ đôi mắt dài đến cái tai hơi vểnh…
Mấy ngày đầu, tôi nhìn đứa bé bằng ánh mắt của người bị phản bội. Nó càng ngoan, tôi càng khó chịu. Có lần nó chạy lại ôm chân tôi đòi bế, tôi hất tay ra theo phản xạ. Thằng bé ngã ngồi xuống nền nhà, không khóc, chỉ mở to mắt trong veo nhìn tôi. Cái nhìn ấy ám ảnh tôi nhiều đêm.
Hai con gái tôi lại thương em vô cùng. Chúng nhường đồ chơi, xúc cơm cho em ăn. Con bé lớn còn thì thầm: “Mẹ đừng đuổi em đi, em dễ thương lắm”. Tôi quay mặt vào bếp, thấy mắt mình cay xè. Trẻ con lạ thật. Chúng không biết hận. Chỉ người lớn mới giỏi làm khổ nhau.
Hàng xóm bắt đầu xì xào. Người bảo tôi ngu mới nuôi con riêng của chồng. Người khác lại khen tôi có phúc vì không cần mang nặng đẻ đau cũng có thằng nối dõi. Tôi cũng không biết, là họ nghĩ vậy thật hay đang mỉa mai mình.
Mẹ chồng tôi từ quê lên. Bà ôm thằng bé khóc nức nở. Bà bảo tổ tiên phù hộ nên nhà còn có cháu trai. Tôi nhìn cảnh ấy, tự nhiên thấy bản thân như người thừa trong chính căn nhà mình vun vén bao năm.
Có đêm, chồng ngồi ngoài ban công hút thuốc đến sáng. Anh bảo, nếu phải lựa chọn, anh sẽ chọn 3 mẹ con tôi. Nếu tôi không chấp nhận, anh sẽ gửi con về quê cho ông bà nội nuôi. Tôi không trả lời, dù lòng nghĩ rằng đó là cách tốt nhất. Tôi không đủ bao dung, không đủ rộng lượng để dang tay chào đón thằng bé.
Rồi một hôm, thằng bé sốt cao. Nó mê man gọi mẹ. Có lẽ nó gọi người mẹ đã mất. Tôi bỗng thấy thương nó. Một đứa trẻ chưa kịp nhớ mặt mẹ đã thành mồ côi. Nó có cha nhưng lại không được sẵn sàng đón nhận.
Tôi thức trắng đêm lau người cho nó. Gần sáng, nó mở mắt, nắm lấy tay tôi thì thào: “Mẹ ơi!”. Chỉ một câu ấy thôi mà bao nhiêu oán giận trong lòng tôi như miếng đất khô gặp mưa trở nên mềm nhũn.
Mỗi lần nhìn chồng cười với con trai anh, lòng tôi vẫn nhói lên. Tôi không biết mình đau vì bị phản bội hay vì thấy anh hạnh phúc với điều mà tôi không thể cho anh. Đàn bà nhiều lúc lạ lắm. Yêu càng nhiều thì lòng tự trọng càng dễ tổn thương.
Đến giờ, thằng bé đã ở nhà tôi gần một năm. Nó gọi tôi là mẹ rất tự nhiên. Ba chị em quấn quýt nhau như chưa từng có khoảng cách. Chỉ riêng tôi, nhiều đêm vẫn nằm thao thức. Tôi không biết mình đang sống vì tình thương hay vì cam chịu.
Có người bảo tôi nên ly hôn để giữ lòng tự trọng. Có người lại khuyên đàn bà hơn nhau ở chỗ biết nuốt nước mắt mà giữ gia đình. Nhưng gia đình nào mới thật sự đáng giữ?
Nếu là các bạn, các bạn có thể đón nhận một đứa trẻ theo cách ấy không? Thà là mắt không thấy, tim sẽ bớt đau. Đằng này, thằng bé hiện diện trong nhà luôn nhắc nhở tôi nỗi đau mình từng bị phản bội. Và liệu một người chồng từng phản bội, dù vì là một lần say đi chẳng nữa, có đáng được tha thứ hay không?
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.




