Con trai lúc nào cũng chỉ biết bênh vợ khiến tôi rất buồn

Con trai lúc nào cũng chỉ biết bênh vợ khiến tôi rất buồn

Tôi năm nay 68 tuổi, là công chức về hưu. Sau khi chồng tôi mất 3 năm trước vì bạo bệnh, con trai chuyển về mua nhà ở gần để tiện qua lại thăm nom. Con không chịu ở chung, dù biết mẹ và 2 chị đều mong muốn như vậy.

Nói về chuyện này cũng có nguyên do, mà lý do chính là con trai tôi thương vợ, không muốn vợ sống cảnh nàng dâu – mẹ chồng. Cũng bởi vì trước đây tôi không ủng hộ chuyện tình cảm của 2 đứa, nhất định phản đối đám cưới.

Ngày đó, con trai tôi mới du học nước ngoài về, công việc tốt, đẹp trai. Vậy mà một ngày con dẫn một cô gái về giới thiệu bạn gái, nói muốn lấy làm vợ.

Cô gái cũng đã tốt nghiệp đại học, xuất thân nông thôn, ngoại hình rất bình thường. Nếu so với con trai tôi, cô gái thua kém về mọi mặt. Nói cho cùng, người mẹ nào cũng chỉ muốn tốt cho con. Lựa chọn của con khiến tôi thất vọng. Tôi khuyên ngăn, phản đối, thậm chí còn chủ động tìm gặp cô gái nói rõ mong muốn của mình.

Vì tôi, 2 đứa hình như cũng có chia tay một thời gian. Thời gian đó thấy con buồn nhưng tôi cũng kệ, cứ nghĩ buồn một thời gian rồi cũng qua.

Rồi bất ngờ một ngày, con trai nói với tôi: “Con lấy vợ cho con chứ không lấy cho mẹ. Nếu mẹ không đồng ý, con cũng không cần làm đám cưới, chúng con tự đăng ký kết hôn là xong”. Thấy con trai quyết tâm, chồng khuyên tôi nên nhượng bộ.

Thời gian đầu con dâu mới về, tôi cũng để ý bày dạy cho con. Tôi chỉ muốn con sớm quen với nếp ăn, nếp ở nhà chồng. Nhưng con dâu có lẽ ác cảm với tôi từ trước nên cho đó là soi mói, áp đặt.

Xem Thêm:  Tôi vẫn còn yêu nhưng ngày càng ngại gần gũi chồng

Vài lần, con trai nói chuyện riêng với tôi, bảo rằng vợ còn trẻ dại, có gì không phải thì mong tôi bao dung. Con không muốn một bên là vợ, một bên là mẹ, mình ở giữa khó xử. Tôi nói với chồng: “Đứa con trai này cái gì cũng chỉ nghe vợ, sau này không mong nhờ cậy được rồi”.

Chẳng biết con dâu tỉ tê gì với chồng mà ở chung 3 tháng, con dâu vừa cấn bầu, 2 đứa quyết định dọn ra sống riêng dù nhà bố mẹ rộng rãi ở không hết. Hai đứa mua nhà trả góp, tiền bố mẹ cho cũng không lấy. Con tôi nói, con trưởng thành rồi, muốn tự lập, tiền bố mẹ cứ dành dưỡng già.

Hơn 3 năm trước, chồng tôi không may đột quỵ rồi qua đời. Một mình tôi sống trong căn nhà rộng, vừa cô đơn, vừa buồn chán. Cả nhà tổ chức họp gia đình. Hai cô con gái đề xuất vợ chồng em trai út nên dọn về ở chung với mẹ.

Tôi cũng nghĩ, đó là điều dĩ nhiên. Bố mất rồi, nhà chỉ còn mình mẹ. Con không thể nào để tôi sống một mình cô quạnh. Nhưng con trai lại khiến tôi bất ngờ tới hụt hẫng.

Con nói sẽ bán căn hộ chung cư đang ở, mua một căn nhà gần nhà mẹ để tiện qua lại thăm nom chứ không về ở chung. Nó nói: “Mẹ yên tâm, vợ chồng con sẽ chăm sóc mẹ. Bất cứ khi nào mẹ cần, chúng con vẫn luôn ở gần và có mặt mà không cần ở chung. Chúng con còn trẻ, nhà lại có trẻ con, giờ giấc sinh hoạt và cách sống cũng có phần bất tiện với người già. Mẹ cứ ở một mình cho yên tĩnh, chúng con sẽ qua lại thường xuyên”.

Xem Thêm:  Vợ lương 5 triệu đồng mà sống như đại gia, khiến tôi nợ nần, muốn ly hôn

Hai đứa con gái của tôi an ủi: “Thôi, mẹ sống một mình cho thoải mái cũng được. Nói gì thì nói, nếu vợ chồng cậu út về sống chung, mẹ vẫn phải lo toan. Vợ chồng em đi làm cả ngày, cơm nước, cháu nhỏ mẹ vẫn phải quán xuyến. Mẹ sống một mình chẳng nhàn thân hơn à?”. Các con đã già đâu mà biết, người già chỉ muốn mình bận rộn vì con cháu mà thôi.

Một tuần nay, tôi bị ốm, vừa sốt, vừa ho, tay chân rụng rời như người kiệt sức. Con trai đưa tôi đi khám, bác sĩ nói chỉ bị cảm sốt virut, về chăm sóc dưỡng bệnh tại nhà. Trong một tuần ấy, con dâu cũng thỉnh thoảng ghé qua hỏi thăm tình hình sức khỏe của tôi, hỏi tôi có muốn ăn gì để con mua, để con nấu rồi lại về. Chỉ có 2 con gái và con trai là ở lại qua đêm chăm sóc mẹ.

Tối qua, con trai ngủ lại cùng với tôi. Con ngồi nắn bóp chân cho tôi đỡ mỏi, kể vài câu chuyện hài hước. Tôi than phiền, có mỗi cô con dâu mà mẹ chồng ốm cả tuần không ở với mẹ một đêm nào.

Con trai nghe xong liền nói: “Cô ấy còn 2 đứa con nhỏ ở nhà, ngoài giờ làm ở cơ quan, về nhà làm không hết việc. Cháo con mang sang cho mẹ mỗi ngày cũng là cô ấy tự đi chợ chọn từng con chim, con cá về hầm, nấu cho mẹ đấy. Vợ con không khéo léo, không biết nói lời ngọt lấy lòng nhưng tâm cô ấy tốt.

Xem Thêm:  Đùa trả con dâu “về nơi sản xuất”, tôi không ngờ thông gia phản ứng mạnh

Vả lại, mẹ đẻ ra con, mẹ nuôi con lớn, con chăm sóc mẹ là được rồi. Mẹ có đẻ ra vợ con, nuôi vợ con được ngày nào đâu mà chờ cô ấy chăm sóc chứ”, con trai nói xong rồi cười lớn nhưng tôi thì không thấy vui chút nào. Con mình còn nghĩ như thế, bênh vợ bất chấp như thế, trách gì con dâu muốn làm gì thì làm.

Những lời của con trai khiến tôi buồn khóc suốt mấy ngày. Con trai tôi từ nhỏ đã rất ngoan, rất ít khi trái lời bố mẹ. Chỉ từ khi lấy vợ mới coi vợ hơn tất cả, vợ là quan trọng nhất. Đến nỗi mẹ ốm, nó cũng không muốn vợ mình động tay động chân, coi đó không phải là bổn phận.

Tôi nhớ lại cuộc đời làm dâu của mình không ít khổ ải và nước mắt. Nhưng mấy năm cuối đời mẹ chồng ốm liệt nằm một chỗ, một tay tôi chăm sóc bà không nề hà. Làm con thì phải chăm sóc bố mẹ lúc tuổi già ốm đau, ấy là đạo hiếu. Làm gì có chuyện vì mẹ chồng không đẻ, không nuôi nên con dâu không có trách nhiệm. Đời này, có mấy nàng dâu mà không chăm sóc cha mẹ chồng. Đó không phải là trách nhiệm và bổn phận hay sao?

Con trai tôi nói thế có đúng hay không, hay là do tôi cả nghĩ, mong chờ quá nhiều để rồi thất vọng?

Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Nguồn: https://dantri.com.vn/tinh-yeu-gioi-tinh/con-trai-luc-nao-cung-chi-biet-benh-vo-khien-toi-rat-buon-20260801124203020.htm