Đầu năm, con trai tôi lấy vợ. Thú thật, đó là chuyện vợ chồng tôi chưa hề nghĩ đến. Bởi con trai tôi mới tốt nghiệp đại học, còn chưa xin được việc làm. Vợ thì chưa học xong đại học.
Hôm con trai về bối rối mở lời xin cưới vợ, tôi hoảng hốt hỏi: “Ốc còn không mang nổi mình ốc, lại còn đòi mang cọc cho rêu à?”. Con tôi bảo, bạn gái lỡ dính bầu. Con khuyên bạn gái bỏ thai vì thời điểm này dù cưới hay sinh con đều chưa thích hợp. Nhưng bố cô bé không đồng ý, kiên quyết rằng: “Nếu cậu không muốn cưới thì chúng tôi nuôi cháu”.
Chuyện đã đến mức này, không cưới không được.
Hôm hai nhà gặp mặt, mọi việc cũng rất thuận lợi. Bên nhà gái không có yêu cầu gì nhiều, bảo rằng thôi thì “con dại cái mang”, ông bà bên đó vẫn sẽ lo cho con gái học đến khi tốt nghiệp ra trường để không tạo gánh nặng cho nhà tôi. Tôi thấy bên đó tính thế cũng hợp tình, hợp lý.
Sau khi cưới xong, vợ chồng con trai ở chung với chúng tôi. Nhà người ta có thêm con dâu thì được nhờ, còn chúng tôi thì gần như phải lo thêm. Bởi con dâu vẫn đang tuổi ăn, tuổi học, chưa biết lo toan gì.
Tuần trước là đám giỗ mẹ tôi. Gia đình có làm vài mâm cơm cúng giỗ, cũng coi như là dịp để anh em trong nhà gặp mặt. Tôi có gọi điện mời cả ông bà thông gia.
Hôm đó trời mưa to nhưng ông thông gia vẫn chạy xe máy hơn 20km đến nhà khiến tôi khá xúc động. Từ ngày kết tình thông gia, tôi với ông ấy cũng chỉ mới gặp nhau vài lần, nói đôi ba câu chuyện, chưa đủ hiểu tính khí nhau thế nào. Tôi chỉ thấy tính ông ấy khá trầm mặc và ít nói.
Hôm ấy, trong bữa cơm, con dâu bê một tô canh lên. Vừa lên bậc thềm thì không may bị vấp khiến bát canh rơi vỡ tung tóe. Con bé hốt hoảng, ôm bụng ngồi bệt xuống thềm. Ông thông gia nhìn tôi ái ngại: “Cháu nó hậu đậu vụng về, mọi người thông cảm”.
Để xua tan không khí ngại ngùng, tôi buông một câu nói đùa: “Sắp làm mẹ rồi mà còn vụng về thế này, có khi phải trả về nhà sản xuất, ông nhỉ?”. Tất cả mọi người đều cười, trừ ông thông gia.
Thực sự, lúc nói câu ấy, tôi chỉ định đùa một chút cho vui, không có ý đồ gì khác. Nhưng hình như ông thông gia không nghĩ vậy. Ông ấy đứng dậy rời khỏi mâm ra chỗ con gái, hỏi con có bị bỏng hay đau chỗ nào không.
Rồi trước mặt mọi người, ông nói: “Con bé đã sắp tới ngày sinh, vậy mà từ lúc đến tới giờ, tôi thấy nó vác bụng bầu chạy đi chạy lại, cơm cũng chưa được ăn. Nó vấp ngã, chẳng ai quan tâm lo lắng xem nó có đau không, có ảnh hưởng đến em bé trong bụng không. Ông lại còn đòi trả nó “về nơi sản xuất”? Thôi, tiện có tôi đang ở đây, để tôi đón nó về luôn, ông bà khỏi cần trả”.
Thái độ của ông thông gia khiến ai cũng bất ngờ. Không khí đang vui vẻ bỗng im bặt. Vẻ nghiêm túc của ông ấy cho tôi biết ông ấy đang không nói đùa. Chính điều ấy khiến tôi vừa bất ngờ vừa ngại.
Thấy tình hình có vẻ căng thẳng, vợ tôi và con trai đều ra nói đỡ. Nhưng ông thông gia vẫn nhất quyết bảo con gái vào dọn đồ để ông đón về. Thấy bố vợ dứt khoát, con tôi không dám giữ, đành nói: “Bố cho vợ con về nhà mình chơi vài hôm rồi con lên đón cô ấy về ạ”.
Giờ tôi mới hiểu câu con dâu từng nói “bố con khó tính nhất làng” nghĩa là như thế nào. Tôi vốn cũng chỉ muốn coi đó là chuyện nhỏ, ông thông gia thương con quá mà cư xử như vậy. Nhưng con dâu về bên đó một tuần rồi, ông bà không có ý định để con bé quay lại nhà chồng nữa.
Con trai tôi lên nhà vợ rồi về nói: “Bố vợ con giận, nói nhà mình không thương con dâu, không nể mặt thông gia. Ý của bố vợ con là chuyện người lớn thì người lớn nói chuyện, bố vợ không cho con đón vợ về”.
Tôi thật không hiểu, ý ông thông gia như vậy là gì? Là ông ấy muốn tôi đến tận nhà xin lỗi ông ấy, xin đón con dâu về nhà phải không? Chuyện nhỏ như cái móng tay, cớ sao ông ấy phải làm căng thẳng vậy.
Tôi nói với con trai: “Hôm ấy bố cũng chỉ nói đùa, biết ông ấy không vui nên cũng bảo ông thông cảm rồi. Bố vợ con còn muốn gì nữa? Muốn bố lên nhà cúi đầu xin lỗi? Thôi, con có giỏi thì con đón vợ về, không đón được thì kệ con, bố không liên quan nữa”.
Vợ tôi vào hùa với con trai, nói lỗi do tôi thì tôi phải giải quyết. Nhưng công bằng mà nói, tôi sai cái gì? Sai vì lỡ nói đùa với người không biết đùa sao? Con dâu đang tuổi ăn, tuổi học lỡ dính bầu, nhà tôi cũng thưa hỏi cưới xin đàng hoàng. Đang nuôi con trai, giờ lại phải nuôi thêm con dâu, nhà họ còn thái độ “cửa trên” cái gì chứ?
Xin hỏi mọi người, một chuyện nhỏ như vậy, có phải là ông thông gia cố tính xé ra to để làm khó nhà tôi hay không? Là tôi không nể ông ấy, hay là ông ấy không nể mặt tôi?
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

