30 tuổi chưa dám lấy vợ vì mẹ khiến cuộc sống tôi quá ngột ngạt

30 tuổi chưa dám lấy vợ vì mẹ khiến cuộc sống tôi quá ngột ngạt

30 tuổi chưa dám lấy vợ vì mẹ khiến cuộc sống tôi quá ngột ngạt
Tôi bế tắc, không biết nên tiếp tục chịu đựng, dọn ra ở riêng hay làm cách nào để mối quan hệ giữa hai mẹ con có thể tốt hơn.
Tôi là con trai út trong gia đình, trên có ba người chị gái. Bố tôi mất sớm, giờ mẹ trên 70 tuổi. Tuy bà lớn tuổi thế nhưng tôi chỉ mới 30, bố mẹ kiểu ráng kiếm đứa con trai đúng theo nghĩa đen và nghĩa bóng. Đối với tôi, mẹ hơi lạc hậu và tôi cũng rất khó hiểu cách nghĩ và làm của mẹ. Tôi chưa vợ, một phần bị ám ảnh bởi gia đình và nghĩ đến cuộc sống độc thân. Tôi làm content trên web kiếm tiền, làm việc tại nhà, ít ra ngoài. Ngoại hình tôi có chút dị biệt, điều này ám ảnh tôi từ bé đến lớn nên sống cô lập. Mẹ tôi chỉ chăm chăm kiếm tiền, chẳng quan tâm gì mấy khiến tôi phát triển bé hơn so với người bình thường. Chỉ mới 30 tuổi nhưng tôi toàn mang bệnh của người già.

Trước đây tôi làm công việc chân tay nhưng sức khỏe không cho phép nên chuyển sang làm online. Công việc này khá phù hợp với tôi và cũng giúp tôi có một khoản tiết kiệm nho nhỏ. Thế nhưng mấy người hàng xóm cứ bàn tán, gán cho tôi cái mác “làm cờ bạc online”, dù thực tế hoàn toàn không phải. Có lẽ vì trong xóm từng có vài người nghiện cờ bạc, bán cả đất đai, nhà cửa nên họ nhìn ai làm việc trên mạng cũng nghi ngờ. Tôi không chấp, nhưng điều khiến tôi buồn nhất là ngay cả mẹ cũng nghĩ như vậy.

Xem Thêm:  Vợ sắp cưới có quan hệ bất thường với nữ đồng nghiệp cũ

Mẹ thường xuyên càm ràm, so sánh tôi với các chị gái. Bà lúc nào cũng bênh các chị vì thỉnh thoảng họ biếu bà chút tiền. Còn tôi không đưa tiền mặt cho mẹ, bởi gần như mọi chi phí trong nhà như điện, nước, ăn uống, sinh hoạt đều do lo rồi. Tôi cũng mua sắm những thứ cần thiết cho gia đình. Vậy mà trong mắt mẹ, tôi vẫn là người hoang phí. Tôi không thể sống quá tiết kiệm như mẹ. Tôi nghĩ ăn uống đầy đủ, tối bật đèn, trời nóng bật quạt là những nhu cầu rất bình thường. Thế nhưng mẹ luôn cho rằng tôi tiêu xài lãng phí.

Điều khiến tôi mệt mỏi hơn là hai người chị thứ hai và thứ ba thường xuyên tác động đến suy nghĩ của mẹ. Họ hay nói những điều khiến mẹ càng có thành kiến với tôi, dẫn đến hai mẹ con thường xuyên cãi vã. Chỉ có chị thứ tư là suy nghĩ thoáng hơn một chút. Có lúc bực quá, tôi nói mẹ cứ sang ở với các chị thì hơn. Nghe vậy, mẹ mắng tôi bất hiếu, mất dạy. Thật sự sống chung trong bầu không khí như vậy khiến tôi rất áp lực và mệt mỏi về tinh thần.

Tôi đang tính thuê một nơi khác để ở, tạm thời tránh xa môi trường này. Nhà chỉ có hai mẹ con mà lúc nào cũng căng thẳng. Cũng vì hoàn cảnh gia đình như vậy nên đến giờ tôi vẫn chưa dám nghĩ tới chuyện lập gia đình. Năm nay tôi đã 30 tuổi, cũng khao khát có một mái ấm riêng, nhưng không muốn kéo thêm một người phụ nữ vào cuộc sống đầy mâu thuẫn này. Nhiều người nghe chuyện gia đình tôi cũng e ngại.

Xem Thêm:  Bế tắc vì nợ hơn một tỷ đồng trong khi lương chỉ 12 triệu

Đôi lúc tôi cũng nghĩ đến chuyện sau này sẽ cô đơn nếu không lập gia đình, rồi lại nghĩ đến áp lực phải có con trai để nối dõi, để hàng xóm khỏi bàn tán. Nhưng tôi hiểu rằng sinh con không phải để đáp ứng kỳ vọng của người khác; một đứa trẻ cũng có cuộc đời, niềm vui, nỗi buồn của riêng mình. Mẹ tôi chỉ quan tâm đến chuyện tích cóp tiền và mua vàng để dưỡng già. Trong khi đó, nhà cửa thì xuống cấp, sinh hoạt rất sơ sài. Ngày trước, lúc còn sống, bố tôi thường than rằng đồ ăn mẹ nấu không thể ăn nổi, nghĩ lại tôi chỉ thấy ngán ngẩm. Hai người chị vẫn thường khuyên mẹ phải giữ tiền để dưỡng già. Tôi nghĩ khi còn khỏe nên sống thoải mái hơn, chăm lo sức khỏe, ăn uống đầy đủ. Chẳng lẽ cứ tiết kiệm đến lúc nằm viện mới đem tiền ra tiêu?

Nhiều khi tôi có cảm giác các chị sợ sau này tôi không chăm mẹ nên cứ liên tục nói những điều khiến mẹ đề phòng tôi. Tôi cũng nghĩ, nếu các chị thương mẹ như vậy thì sao không đón mẹ về ở cùng? Thực tế mẹ từng ở với họ vài tháng rồi lại quay về. Mẹ bảo ở đó phải trông cháu, dọn dẹp nhiều nên mệt.

Điều khiến tôi chạnh lòng là lúc còn khỏe, mẹ sẵn sàng cho các chị mượn tiền mua đất, mua nhà. Chỉ cần các chị gửi chút tiền lãi hay biếu vài đồng là mẹ khen con hiếu thảo. Còn tôi, ngày trước khó khăn, cần vay ít vốn làm ăn thì mẹ không giúp. Bây giờ tôi lo gần như toàn bộ sinh hoạt trong nhà nhưng chỉ cần mua đồ ăn ngon hơn một chút cũng bị mẹ chê là phung phí.

Xem Thêm:  Tôi sai lầm khi trốn chồng đi gặp tri kỷ

Tôi biết nếu ra ở riêng thì hàng xóm, họ hàng sẽ lại nói tôi bỏ mẹ. Nhưng nếu tiếp tục sống chung, tôi cảm thấy tinh thần của mình ngày càng kiệt quệ. Có những lúc tôi chỉ mong mẹ sang sống với các chị để cả hai đều bớt căng thẳng. Thậm chí đã có lúc tôi tự hỏi không biết mình có thật sự được mẹ yêu thương hay không. Tôi rất bế tắc. Không biết nên tiếp tục chịu đựng, dọn ra ở riêng hay làm cách nào để mối quan hệ giữa hai mẹ con có thể tốt hơn. Mong mọi người cho tôi một lời khuyên.

Hoàng Nam

Nguồn: https://vnexpress.net/30-tuoi-chua-dam-lay-vo-vi-me-khien-cuoc-song-toi-qua-ngot-ngat-5091183.html