Bạn gái nói người đàn ông phải có nhà mới cưới được em

Bạn gái nói người đàn ông phải có nhà mới cưới được em

Bạn gái nói người đàn ông phải có nhà mới cưới được em
Khi nói đến chuyện cùng góp tiền mua đất và xây nhà, em nói thẳng rằng em không đồng ý.
Tôi và em đều 26 tuổi, làm việc tại Nhật. Tôi tán em hơn một tháng và chúng tôi mới chính thức yêu nhau được khoảng 16 ngày. Hôm qua, hai đứa có cuộc nói chuyện khá sâu về tiền bạc, nhà cửa, hôn nhân và dự định tương lai. Sau cuộc nói chuyện ấy, tôi thật sự đứng giữa hai lựa chọn: tiếp tục tìm hiểu để xem cả hai có thể dung hòa hay nên dừng lại sớm khi tình cảm chưa quá sâu.

Em hỏi tôi sau này muốn sống ở đâu, làm công việc gì và có kế hoạch thế nào. Hai đứa cũng thẳng thắn chia sẻ tình hình tài chính. Em có khoảng 800 triệu đồng tiền tiết kiệm, thu nhập thực nhận mỗi tháng khoảng 48 triệu đồng. Tôi có khoảng 480 triệu đồng, tổng thu nhập thực nhận khoảng 56 triệu đồng mỗi tháng. Tôi hỏi em có kỳ vọng gì ở tôi không. Em nói không, chỉ muốn biết tình hình của tôi để hiểu sau này bản thân cần cố gắng thế nào. Tuy nhiên, không hiểu vì sao sau khi chia sẻ xong, tôi vẫn cảm giác em có chút hụt hẫng hoặc thất vọng. Đây chỉ là cảm nhận của tôi, tôi không dám khẳng định đó thật sự là suy nghĩ của em.

Tôi cũng kể thêm về hoàn cảnh gia đình. Trước đây gia đình tôi gặp biến cố, có thể nói là gần như phá sản nên tôi phải hỗ trợ gia đình khá nhiều. Nhiều kế hoạch cá nhân vì thế phải tạm gác lại. Tôi nói điều này không phải để đổ lỗi cho hoàn cảnh, mong em thương hại hay dùng gia đình làm lý do cho việc mình chưa thành công. Tôi chỉ muốn em có cái nhìn đầy đủ hơn về con người và quá trình của tôi. Từ khi sang Nhật, tôi không ăn chơi hay đua đòi. Tôi vừa học vừa làm, cố gắng lấy được N1 trong vòng hai năm. Sau khi đi làm, tôi luôn tiết kiệm, đầu tư và nghĩ đến tương lai. Dù từng phải giúp gia đình nhiều việc, hiện tại tôi vẫn tích lũy được một khoản mà bản thân nghĩ không quá ít so với độ tuổi.

Trước giờ tôi vẫn tự hào rằng mình là người chăm chỉ, có trách nhiệm và không ngại cố gắng. Nhưng sau cuộc nói chuyện ấy, tôi có cảm giác quá trình mình đã đi qua không quan trọng bằng câu hỏi hiện tại mình có bao nhiêu tiền, đã có nhà hay chưa và nền tảng gia đình ra sao. Có thể em không hề có ý phủ nhận những nỗ lực đó, nhưng cảm giác của tôi lúc ấy vẫn là một chút tự ti và buồn. Khi nói về nhà cửa, quan điểm của em là sau này phải mua đất rồi xây nhà. Riêng tiền đất ít nhất cũng cần khoảng 3 tỷ đồng. Em không muốn ở chung cư vì nghĩ chung cư sau này sẽ xuống cấp và cuối cùng không còn gì đáng kể để lại cho con cháu.

Ban đầu, tôi nghĩ sau này có thể mua một căn chung cư ở Hà Nội. Nhưng sau khi nghe mong muốn của em, tôi cũng nghiêm túc suy nghĩ lại. Nếu thật sự đi đến hôn nhân, tôi có thể cân nhắc mua đất ở Bắc Ninh hoặc Hải Phòng, là quê của em, rồi xây nhà. Tôi vốn nghĩ nhà cửa và tương lai sau hôn nhân là chuyện của cả hai người. Nếu đã là vợ chồng, hai đứa có thể cùng góp vốn, cùng trả nợ nếu cần, cùng xây dựng rồi từng bước nâng cao chất lượng cuộc sống. Tôi không cho rằng người phụ nữ phải gánh thay trách nhiệm của đàn ông, nhưng cũng không nghĩ mọi thứ nhất thiết phải do một người chuẩn bị sẵn trước khi cưới.

Xem Thêm:  Van nài hết lời nhưng vợ vẫn quyết ly dị vì nhiều lần bị tôi đánh

Quan điểm của em lại khác. Em nói hiện tại chỉ lo và tính toán cho bản thân. Trong kế hoạch tương lai của em chưa có tôi vì khi đang hẹn hò thì không có gì chắc chắn. Chỉ sau khi kết hôn, hai người mới đương nhiên phải cùng nhau lo mọi thứ. Nếu suy nghĩ bằng lý trí, tôi thấy điều đó không sai. Chúng tôi mới yêu 16 ngày, không ai biết sau này có thật sự cưới nhau hay không. Tại sao em phải đưa một người mới yêu vào toàn bộ kế hoạch tài chính, nhà đất và cuộc đời của mình? Có lẽ chính tôi mới là người đi quá nhanh, đã vô thức đặt em vào vị trí người vợ tương lai trong khi hai đứa vẫn chỉ đang ở giai đoạn tìm hiểu.

Nhưng cách yêu của tôi từ trước đến giờ lại khác. Khi xác định nghiêm túc với một người, tôi tự nhiên sẽ đưa người đó vào những tính toán của mình. Kể cả lúc định đi chơi với bạn bè, tôi cũng thường xem lịch của em trước rồi mới hẹn người khác. Với những quyết định lớn trong tương lai, tôi nghĩ mình sẽ bàn bạc với em để cả hai cùng lựa chọn. Điều đó không có nghĩa là tôi không có chính kiến hoặc phụ thuộc hoàn toàn vào người yêu. Chỉ là với tôi, yêu nghiêm túc đồng nghĩa với việc bắt đầu suy nghĩ theo hướng “chúng ta” dù chưa cần lập tức gộp tiền hay cam kết điều gì quá lớn. Còn em vẫn tách biệt khá rõ giữa “em” và “anh” cho đến khi có hôn nhân.

Sự khác biệt ấy khiến tôi cảm thấy mập mờ, không biết em có thật sự nhìn thấy tương lai lâu dài với tôi hay chỉ đang tìm hiểu để đánh giá xem tôi có phù hợp hay không. Điều khiến tôi suy nghĩ nhiều nhất là khi nói đến chuyện cùng góp tiền mua đất và xây nhà, em nói thẳng rằng em không đồng ý. Em hỏi tại sao phải khổ cùng một người đàn ông không thể cho em những thứ mà bản thân đã có thể tự mang lại cho mình. Tại sao em phải yêu một người khiến cuộc sống của mình vất vả hơn? Em cũng nói đại ý rằng nếu người đàn ông chưa có gì thì ít nhất cũng phải có nhà mới có thể cưới được em. Nghe những lời đó, tôi rất buồn. Tôi có cảm giác điều em cần không phải là người cùng mình xây dựng, mà là một người đã có sẵn nền tảng đủ tốt để em bước vào.

Tuy nhiên, khi thử đặt mình vào vị trí của em, tôi lại thấy suy nghĩ ấy không hoàn toàn vô lý. Em đã tự cố gắng, tự tiết kiệm và tự lo được cho cuộc sống của mình. Nếu một người phụ nữ có thể tự mang lại cho bản thân sự ổn định, cô ấy có quyền mong muốn người đồng hành ít nhất cũng có nền tảng tương xứng. Em không có nghĩa vụ phải đặt cược tương lai vào một người chỉ có kế hoạch và lời hứa. Em cũng có quyền lựa chọn cuộc sống nhẹ nhàng hơn thay vì bắt đầu lại từ con số thấp hơn cùng ai đó. Tôi thật sự hiểu suy nghĩ đó. Nhưng hiểu không có nghĩa là tôi không buồn.

Xem Thêm:  Vợ đòi một mình đi dự đám cưới ở xa bốn ngày ba đêm

Tôi luôn nghĩ tình yêu và hôn nhân là quá trình hai người cùng vun đắp. Tôi không muốn em nuôi tôi, càng không muốn em gánh thay trách nhiệm của tôi. Tôi vẫn phải tự cố gắng bằng khả năng của mình. Chỉ là tôi từng nghĩ nếu hai người đều có công việc, có thu nhập, biết tiết kiệm và nghiêm túc với nhau thì chuyện cùng mua đất, xây nhà và tạo dựng tương lai không có gì đáng xấu hổ. Tôi không cần một người phải chịu khổ vô điều kiện cùng mình, chỉ mong người đó nhìn thấy quá trình mình cố gắng, tin rằng cả hai có thể cùng tiến lên và không xem việc cùng xây dựng là thiệt thòi.

Có lẽ điểm khác biệt nằm ở đây: tôi coi tiềm năng, thái độ và hành trình của một người là phần quan trọng; còn em cần nhìn thấy thành quả rõ ràng ở hiện tại trước khi đặt niềm tin vào tương lai. Em còn nói rất thẳng: “Em là con người như thế đấy. Nếu muốn buông thì buông đi. Em nói thẳng từ đầu để đỡ mất thời gian, không phải cố đấm ăn xôi”. Em nói có tiền là có tất cả. Tôi không phủ nhận tầm quan trọng của tiền. Tôi vẫn cố gắng kiếm tiền, tiết kiệm và đầu tư vì hiểu rằng thiếu tiền thì tình yêu hay hôn nhân đều dễ bị áp lực. Nhưng với tôi, tiền là công cụ tạo ra sự an toàn, tự do và nhiều lựa chọn hơn chứ không phải toàn bộ giá trị của một con người. Tiền rất quan trọng nhưng không phải là tất cả.

Hai đứa cũng khác nhau trong cách nhìn nhận những điều nhỏ bé trong tình yêu. Em cho rằng việc con trai ga lăng, quan tâm và chăm sóc bạn gái là điều đương nhiên phải có, không có gì cần quá cảm động hay biết ơn. Còn tôi nghĩ không ai sinh ra đã có nghĩa vụ phải làm người khác hạnh phúc. Vì thế, khi có người đối xử tốt với mình, dù chỉ là một việc nhỏ, tôi vẫn muốn trân trọng. Tôi sợ nếu sự quan tâm luôn được coi là điều hiển nhiên thì một ngày nào đó, những cố gắng của tôi cũng sẽ không còn được nhìn thấy. Tuy vậy, tôi cũng hiểu đây mới chỉ là nỗi sợ của mình, chưa chắc em thật sự là người không biết trân trọng.

Tôi cũng là kiểu người thích nói những câu tình cảm, đôi khi hơi lãng mạn, văn thơ hoặc trẻ con một chút. Nhưng mỗi lần như vậy, em thường bảo: “Thôi thôi, có tuổi cả rồi”. Tôi cảm giác em thích tình yêu trưởng thành, rõ ràng và thực tế hơn. Còn tôi dù đã 26 tuổi vẫn mong tình yêu có một chút ngây ngô, thơ mộng và đôi khi được phép trẻ con bên người mình yêu. Tôi không cho rằng em thực dụng hay là người xấu. Ngược lại, tôi thấy em là người phụ nữ độc lập, giỏi giang, biết yêu bản thân, biết lo cho tương lai và biết rõ mình muốn gì. Em lý trí, thực tế và không muốn cuộc đời mình phụ thuộc vào bất kỳ người đàn ông nào. Đó đều là những điểm tôi tôn trọng.

Nhưng tôi lo rằng trong tình yêu của em, tiền bạc và điều kiện vật chất được đặt quá cao, khiến tình cảm, sự chân thành, lòng tin và quá trình cùng nhau cố gắng trở thành thứ yếu. Tôi sợ nếu tiếp tục, mình sẽ luôn sống trong trạng thái phải chứng minh rằng mình đủ tốt, đủ thành công và điều kiện để được em lựa chọn. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, có thể vấn đề không nằm ở em mà nằm ở chính tôi. Có thể hiện tại tôi chưa đủ giỏi, chưa đủ thành công và chưa đạt đến tiêu chí em mong muốn. Nếu tôi đã có nhà, có nền tảng gia đình tốt hoặc có sự nghiệp vững chắc hơn, có lẽ hai đứa đã không phải đứng trước câu chuyện này.

Xem Thêm:  Yêu vợ nhưng tôi vẫn có cảm xúc với nam đồng nghiệp

Tôi sẽ nói với em rằng trong đầu tôi có hai cách hiểu. Thứ nhất, những lời em nói có thể đang gửi cho tôi một tín hiệu rằng: “Anh chưa phù hợp với em. Nếu cảm thấy không đáp ứng được thì nên rút lui sớm để cả hai đỡ mất thời gian”. Thứ hai, có thể em vẫn muốn tiếp tục nhưng muốn tôi hiểu rằng: “Nếu muốn đi đường dài với em, anh phải cố gắng hơn nữa. Hiện tại em chưa thể hoàn toàn đặt tương lai vào anh. Nếu sau này anh không đạt được những điều kiện em cần, hai đứa không thể kết hôn”. Tôi không biết em đang nghiêng về hướng nào. Có lẽ em cũng chỉ nói thật quan điểm, chưa chắc đã cố ý ép tôi phải lựa chọn ngay.

Tôi đứng giữa hai con đường. Nếu nghe theo tình cảm, tôi muốn tiếp tục vì thương em và thật sự nghiêm túc. Tôi sẽ cố gắng phát triển bản thân, không chỉ vì em mà còn vì tương lai của mình. Nhưng tôi không thể hứa rằng trong một thời gian ngắn chắc chắn sẽ mua được nhà hoặc đáp ứng toàn bộ tiêu chuẩn em mong muốn. Điều duy nhất tôi có thể bảo đảm là thái độ sống, sự cố gắng và chân thành như trước giờ tôi vẫn làm. Nếu em có thể nhìn vào con người hiện tại, quá trình tôi đã đi qua và tin tưởng vào hướng tôi đang cố gắng, có lẽ hai đứa vẫn có thể tiếp tục tìm hiểu. Nhưng nếu điều em cần là kết quả chắc chắn ngay từ bây giờ, tôi không muốn dùng tình cảm hoặc những lời hứa chưa biết bao giờ thực hiện được để giữ em lại. Nếu nghe theo lý trí, có lẽ tôi nên dừng lại.

Do nền móng gia đình không còn, tôi gần như phải tự xây dựng mọi thứ từ đầu. Với hoàn cảnh ấy, người phù hợp với tôi có lẽ là cô gái có thể nhìn thấy sự cố gắng, tin tưởng tôi và coi tương lai chung là điều hai người cùng tạo dựng. Nếu thật sự nghĩ cho em, có lẽ tôi cũng nên để em gặp một người đã có nền tảng tốt hơn, có nhà và có thể mang đến ngay cuộc sống mà em mong muốn. Tôi hiện tại có kế hoạch, có sự cố gắng nhưng tương lai vẫn chưa thể bảo đảm chắc chắn. Tôi không muốn giữ em lại bằng tình cảm để rồi vài năm sau em cảm thấy mình đã lựa chọn sai người. Tôi từng nghĩ giá như mình gặp em vào thời điểm đã có thể lo được mọi thứ, có lẽ câu chuyện sẽ đơn giản hơn.

Mọi người nghĩ chúng tôi nên tiếp tục tìm hiểu thêm và có cuộc nói chuyện rõ ràng hơn, hay nên dừng lại sớm khi nhận ra cách nhìn về tình yêu, tiền bạc và hôn nhân khác nhau? Tôi mong nhận được những góc nhìn chân thành từ các độc giả. Tôi xin cảm ơn.

Thái Dương

Nguồn: https://vnexpress.net/khi-noi-den-chuyen-cung-gop-tien-mua-dat-va-xay-nha-em-noi-thang-rang-em-khong-dong-y-5102007.html