Mẹ chồng giận vì tôi mang hạt sen biếu thím bị ung thư

Mẹ chồng giận vì tôi mang hạt sen biếu thím bị ung thư

Mẹ chồng giận vì tôi mang hạt sen biếu thím bị ung thư
Trước bé lớn nhà tôi nằm viện, thím ấy cũng mua đồ và đến cho cháu tiền.
Tôi làm dâu nhà chồng 12 năm nay. Mẹ chồng từ trước đến nay nổi tiếng kiếm tiền giỏi. Hầu hết thời gian của bà là trồng trọt rau cỏ, nuôi vịt… mục đích là phục vụ nhu cầu sinh hoạt trong gia đình và bán kiếm tiền. Có thể do bà giỏi kiếm tiền nên khoản trông cháu, chăm cháu không giỏi. Tôi hiểu điều đó và không nhờ bà chăm con hoặc gửi con cho ông bà để đi làm. Gia đình tôi ở riêng, dù tính là xa ngõ nhưng thực tế nhà rất gần nhưng tôi cũng hạn chế gửi con cho bà trông.

Bà làm việc của bà và tôi làm việc của tôi. Tiền bạc không vướng víu gì cả. Bà làm ra tiền nên mọi chi tiêu, mua bán, sinh hoạt của riêng ông bà là bà chi. Ba nhà con trai chúng tôi có biếu tiền sinh hoạt nhưng bà không nhận, mua bán thức ăn hay quần áo cho ông bà thì lần nào ông bà cũng nói là “chúng tao còn kiếm được tiền nên mấy đồ này không cần mua cho bố mẹ”. Dù bà nói thế nhưng ba chị em dâu chúng tôi đi đâu xa có gì ngon vẫn mua về cho ông bà, đi chợ thấy quần áo đẹp cũng mua biếu bà. Mẹ con chưa có va chạm hay cãi vã lớn lao gì. Nói chung tôi cũng không mong cầu ao ước gì hơn.

Xem Thêm:  Em sắp 'gục ngã' trước kỳ thi THPT vì phải học từ sáng sớm tới nửa đêm

Chuyện cũng chẳng có gì to tát, chẳng là hôm trước bà thím nhà chú thứ hai bên chồng nhờ tôi mua cho 2 kg hạt sen. Do thím ấy bị ung thư tuyến giáp, phải đi mổ và nằm viện hóa trị suốt, tôi không đến chơi thăm thím ấy được nên nghĩ đơn giản là biếu thím ấy 2 kg hạt sen đó. Cũng vì trước bé lớn nhà tôi nằm viện, thím ấy cũng mua đồ và đến cho cháu tiền. Coi như có qua có lại. Ấy vậy mà hôm qua mẹ chồng ra nhà tôi, nói bóng nói gió là lắm tiền quá thì mang cho tao, chứ hơi đâu mà biếu người ngoài. Tôi nghe xong mà bất ngờ, tôi hỏi lại thím là em dâu bà, đâu có phải người ngoài, sao bà lại bảo thế. Mà trước thím còn cho thằng lớn tiền lúc cháu nằm viện (bà nội thì không cho cháu gì, cũng không hỏi thăm cháu luôn). Giờ thím ấy đi mổ, con không đến chơi được nên biếu thím ấy coi như là đi lại.

Thấy bà không nói gì nhưng mặt không vừa ý, tôi mới bảo con cũng đặt mua sen cho bà rồi, mai đi làm con mang về cho bà (thực ra tôi chưa đặt nhưng vì giữ hòa khí nên tôi nói thế). Vậy mà bà bảo là “thôi chị xem còn ai chưa biếu để trả người ta thì chị mang đến cho họ. Tôi không ăn được sen” xong rồi đi về. Bà đi tới sân, bé thứ hai nhà tôi mới 4 tuổi bảo “sao bà nói to thế, bà đi về đi”, vậy là bà nước mắt ngắn nước mắt dài, vừa khóc vừa phân trần là số không có con gái để giờ con dâu và cháu hắt hủi, xong bỏ về.

Xem Thêm:  Mấy chục năm tôi nặng lòng về căn nhà của bố mẹ

Tôi kể với chồng và chồng cũng xem qua camera, không nói gì vợ mà chỉ bảo thôi bỏ qua, bà có tuổi rồi (72 tuổi, bị lẫn). Mà hỡi ơi, cháu nó 4 tuổi, tôi thề là mình không dạy con nói như thế. Đến giờ bà vẫn hậm hực, không thèm sang nhà tôi và nói với hàng xóm là sau này tôi có chết thì nhờ vả hàng xóm chứ chắc gì 3 đứa con dâu ngó đến. Đến giờ tôi vẫn không hiểu nổi mình sai ở đâu?

Hương Ngọc

Nguồn: https://vnexpress.net/me-chong-gian-vi-toi-mang-hat-sen-bieu-thim-bi-ung-thu-5102120.html