Tôi năm nay 40 tuổi, kinh doanh cây cảnh. Vợ tôi kém tôi 2 tuổi, hiện làm nhân viên văn phòng. Tôi và vợ quen nhau từ khi còn rất trẻ, là bạn học cùng trường cấp 3. Khi đó, tôi 18 tuổi, cô ấy 16 tuổi.
Tình cảm đầu đời trong sáng, chúng tôi từ bạn bè thân thiết rồi dần yêu nhau, lớn lên cùng nhau, đi qua những tháng năm khó khăn nhất. Ngày chuẩn bị cưới, biến cố ập đến, mẹ cô ấy qua đời, để lại em nhỏ và nỗi mất mát quá lớn. Nhìn người con gái mình yêu chênh vênh giữa cuộc đời, tôi đã hứa sẽ yêu thương, che chở cô ấy suốt đời.
Chúng tôi kết hôn, có với nhau 1 đứa con. Đến nay, con trai tôi đã 12 tuổi. Cuộc sống không phải lúc nào cũng dễ dàng, nhất là vài năm gần đây, thương trường nhiều biến động.
Từ sau Tết năm ngoái, tôi mải mê làm ăn, dồn hết thời gian lo kinh tế để mong gia đình sống tốt hơn. Nhưng cũng chính vì thế, tôi có phần ít quan tâm, chia sẻ với vợ. Mỗi tuần, số lần tôi về nhà ăn cơm cùng vợ con chỉ 1-2 lần. Có lẽ đó là lúc hôn nhân chúng tôi có khoảng trống.
Vợ tôi có một nhóm bạn thân cả nam và nữ chơi cùng nhau nhiều năm, thường xuyên tụ tập, ăn uống và tâm sự. Tôi không để ý nhiều, nghĩ rằng ai cũng cần bạn bè.
Nhưng chính từ những cuộc gặp gỡ đó, một người đàn ông trong nhóm (đã có vợ con) biết rõ hoàn cảnh gia đình tôi, biết tôi bận rộn, ít ở nhà, nên đã tán tỉnh vợ tôi. Hai người qua lại, kéo dài suốt nhiều tháng mà tôi không hề hay biết.
Cho đến tháng trước, tôi nhận được tin nhắn từ một người trong chính nhóm bạn của vợ. Người này nói rằng không muốn tiếp tay cho chuyện sai trái nữa, cảm thấy áy náy nên quyết định nói sự thật với tôi về mối quan hệ giữa vợ và người đàn ông kia. Ban đầu, tôi không tin. Tôi còn nghĩ đó là hiểu lầm hay ai đó cố tình phá hoại gia đình mình.
Nhưng khi nghe những chi tiết quá cụ thể, từ thời gian, địa điểm đến cách họ qua lại, tôi bắt đầu nghi ngờ. Tôi âm thầm quan sát, rồi tìm cách hỏi lại vợ. Ban đầu cô ấy chối, nhưng cuối cùng cũng không thể giấu được nữa. Vợ tôi thừa nhận tất cả.
Cô ấy kể, thời gian đầu khi nhắn tin chia sẻ cùng người kia, cô ấy chỉ muốn bầu bạn về tinh thần. Nhưng đến khoảng tháng 9/2025, trong một lần say xỉn, cùng với sự lôi kéo từ người kia, vợ tôi đã yếu lòng mà phản bội tôi.
Điều khiến tôi đau hơn cả là cô ấy nói, sau lần trót ngoại tình đó, cô ấy dần có tình cảm thật sự với người tình. Cô ấy dằn vặt, nhiều lần muốn chấm dứt mối quan hệ ngoài luồng nhưng không đủ dứt khoát.
Khi tôi biết được toàn bộ sự thật, trái tim tôi như vỡ ra từng mảnh. Nhưng lạ thay, sau khi suy nghĩ kỹ lưỡng, điều đầu tiên tôi nghĩ đến không phải là cảm xúc oán trách, mà là tha thứ. Tôi nghĩ đến quãng thời gian chúng tôi bên nhau, chấp nhận bỏ qua lỗi lầm của cô ấy, chỉ mong gia đình còn có thể hàn gắn. Tôi nghĩ đến con trai, đứa trẻ đang ở độ tuổi nhạy cảm, rất cần một mái ấm trọn vẹn.
Nhưng điều tôi không ngờ nhất là… vợ tôi lại là người muốn ly hôn.
Cô ấy nói đã chấm dứt với người kia sau khi tôi biết chuyện. Cô ấy không muốn ảnh hưởng gia đình người đàn ông kia. Nhưng về phía chúng tôi, cô ấy không còn muốn tiếp tục cuộc hôn nhân này. Người đàn ông kia, theo lời vợ tôi, chỉ là “người xuất hiện đúng lúc”. Nhưng điều khiến cô ấy thay đổi không phải vì tình cảm sâu đậm với người đó, mà là vì cô ấy nhận ra bản thân đã không còn hạnh phúc trong cuộc hôn nhân này từ trước đó.
Cô ấy nói, việc ngoại tình là sai và cô ấy chấp nhận điều đó, chấp nhận trả giá. Nhưng cũng chính sai lầm ấy khiến cô ấy nhìn rõ hơn cảm xúc của mình, rằng cô ấy đã hết tình cảm với tôi từ lâu và không muốn quãng đời còn lại sống giả tạo. “Em không cần anh tha thứ, em làm sai hãy để em chịu trách nhiệm”, cô ấy nói.
Vợ tôi dứt khoát đến mức tôi không hiểu nổi. Người phụ nữ từng yếu đuối, từng cần tôi che chở, từng gắn bó cả thanh xuân cùng tôi, giờ lại lạnh lùng muốn rời đi.
Tôi thực sự rơi vào bế tắc. Một bên là lòng tự trọng của người đàn ông bị phản bội, một bên là tình nghĩa vợ chồng hơn chục năm và tương lai của con trai.
Tôi không biết mình nên buông tay để giải thoát cho cả hai, hay cố níu kéo để giữ lại một gia đình cho con trai. Người ta nói phụ nữ khi ngoại tình rất khó quay đầu, nhưng tôi vẫn nuôi hy vọng vợ tôi sẽ vì con mà suy nghĩ lại. Hơn nữa, tôi hiểu tính cách vợ, tôi biết cô ấy từ khi còn trẻ, bản chất lương thiện, mềm lòng, nặng tình cảm gia đình, trải qua mất mát nên rất cô đơn và cần hơi ấm yêu thương. Có khi nào đây chỉ là cảm xúc nhất thời, sau này cô ấy sẽ tỉnh ngộ?
Tôi thật sự không biết phải làm gì lúc này. Liệu tôi có thể dùng sự bao dung, lòng thương và tình nghĩa để vợ tôi hồi tâm chuyển ý không?
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.




