Tôi quyết định ly hôn vì… cách chồng dùng điều hòa

Tôi quyết định ly hôn vì… cách chồng dùng điều hòa

Chồng tôi, Huy, là một người đàn ông đạt chuẩn trong mắt xã hội. Anh mang về cho gia đình mức thu nhập đáng ao ước, không rượu chè bê tha, không cờ bạc và tuyệt đối chưa từng có bóng dáng người thứ 3.

Bố mẹ tôi tự hào về chàng rể này. Bạn bè ganh tị với tôi. Khi nhìn vào vỏ bọc ấy, tôi cũng từng tự huyễn hoặc bản thân rằng mình là một người phụ nữ may mắn.

Nhưng Huy có một đặc điểm mà tôi đã mất đến 7 năm thanh xuân để nhận ra rằng: Anh ấy mắc hội chứng khuyết thiếu sự thấu cảm. Và chiếc điều hòa nhiệt độ được cài đặt cố định ở mức 20 độ C chính là minh chứng rõ ràng nhất cho điều đó.

Cơ địa tôi yếu, thường xuyên mắc các bệnh về đường hô hấp và viêm xoang mãn tính. Với tôi, nhiệt độ phòng lý tưởng là 27 độ kèm theo một chiếc quạt phe phẩy. Ngược lại, Huy to khỏe, thân nhiệt cao và luôn than vãn về sự nóng nực. Khi mới cưới, chúng tôi từng cố gắng tìm tiếng nói chung bằng việc để nhiệt độ ở mức 24 độ. Nhưng thỏa hiệp đó chẳng kéo dài được lâu.

Dần dần, con số trên màn hình remote cứ tụt dần xuống 22 độ, 20 độ, và vào những ngày hè oi ả, chạm mức 17 độ.

Chiếc điều khiển điều hòa dần trở thành một thứ biểu tượng quyền lực ngầm trong căn phòng ngủ của chúng tôi. Anh luôn là người cầm nó.

Tôi đã làm mọi cách để thích nghi. Tôi mặc áo dài tay, đi tất len đi ngủ giữa những ngày tháng 7 đổ lửa của mùa hè Hà Nội. Tôi cuộn tròn mình trong lớp chăn bông dày cộp trong khi anh cởi trần nằm bên cạnh. Nhưng sáng nào tỉnh dậy, cổ họng tôi cũng đau rát, mũi nghẹt cứng và đầu óc váng vất.

Xem Thêm:  Từ chối cho chị chồng ở cùng, tôi và chồng "chiến tranh lạnh"

Có những đêm rét run, tôi khẽ cầm điều khiển tăng lên 25 độ. Chỉ mấy phút sau, Huy lại tỉnh giấc, giật lại chiếc điều khiển và bấm một mạch về 20 độ kèm theo một tiếng chép miệng đầy bực dọc: “Em mặc thêm áo vào, đắp thêm chăn vào. Anh nóng không ngủ được, mai đầu óc lờ đờ sao mà đi làm kiếm tiền?”.

Công việc của anh, giấc ngủ của anh, sự thoải mái của anh. Đó luôn là những thứ được đặt ở vị trí độc tôn. Sức khỏe của tôi, cảm nhận của tôi chỉ là những thứ thứ yếu, là… thiệt hại ngoài dự kiến mà anh mặc định tôi phải tự tìm cách mà gánh chịu.

Anh cho rằng việc bản thân mang tiền về nhà đã là một sự ban ơn, và việc tôi phải chịu lạnh một chút trong chính căn phòng của mình là cái giá để đánh đổi.

Giọt nước thực sự làm tràn ly rơi vào 2 tuần trước. Hôm đó, tôi bị sốt virus. Cả người tôi đau nhức như có hàng ngàn mũi kim châm, những cơn ớn lạnh từ trong xương tủy liên tục kéo đến khiến hai hàm răng tôi va vào nhau lập cập. Tôi lết từ phòng tắm ra giường, mệt mỏi cuộn tròn trong chăn.

Huy bước vào phòng, mồ hôi nhễ nhại sau trận tennis buổi tối. Như một thói quen không thể phá vỡ, anh cầm chiếc điều khiển và bấm tiếng “bíp” quen thuộc. Luồng gió 20 độ phả thẳng từ trên trần nhà xuống, sắc lẹm như dao cắt vào da thịt tôi lúc đó.

Xem Thêm:  Chồng bỏ mặc tôi để đi an ủi bạn thân khác giới, tôi có đang ghen vô lý?

Tôi thều thào, gần như van nỉ: “Anh ơi, nay em ốm nặng quá. Anh làm ơn tắt điều hòa đi một lúc, hoặc bật 28 độ giúp em được không? Em rét run không thở nổi nữa rồi”.

Huy đứng sững lại một nhịp, nhìn tôi rồi anh thở dài. Một tiếng thở dài thườn thượt, nặng nề và đầy sự phiền phức: “Ốm thì uống thuốc hạ sốt đi. Tắt điều hòa đi thì ngột ngạt hầm hập thế này làm sao anh thở được, làm sao anh ngủ được?”.

Nói rồi, anh quay lưng lại, kéo chiếc chăn mỏng ngang ngực và nhắm mắt lại. Không một cái chạm tay lên trán xem vợ xem sốt cao đến đâu? Không một lời hỏi han xem tôi đã ăn gì để uống thuốc chưa? Chỉ có sự bực dọc vì tôi dám đòi hỏi phá vỡ sự thoải mái thường nhật của anh. Chưa đầy 5 phút sau, tiếng ngáy đều đều của anh vang lên trong căn phòng lạnh buốt.

Đêm đó, tôi thức trắng. Nằm dưới lớp chăn dày, mồ hôi lạnh toát nhưng cơ thể vẫn run bần bật. Cái lạnh của căn phòng 20 độ không thấm tháp gì so với cái lạnh đang đóng băng trong lồng ngực tôi.

Tôi chợt nhận ra, chiếc điều hòa không chỉ là một cái máy làm mát, đó là tấm gương phản chiếu chân thực nhất cuộc hôn nhân này. Trong suốt 7 năm qua, không chỉ là chuyện nhiệt độ phòng, mà trong mọi quyết định: Tối nay ăn gì, cuối tuần đi chơi ở đâu, biếu xén nội ngoại hai bên thế nào… mọi thứ đều được lập trình theo sự thoải mái của Huy.

Xem Thêm:  Bố mẹ vợ cho đất kèm điều kiện, chồng tôi nghe xong bỏ về không thèm lấy

Tôi đã dành cả thanh xuân của mình chỉ để cố gắng mặc thêm áo, đắp thêm chăn để vừa vặn với cái lạnh lùng, ích kỷ của người đàn ông này.

Sáng hôm sau, cơn sốt hạ. Và ảo tưởng về một cuộc hôn nhân êm đềm của tôi cũng tan biến sạch sẽ. Tôi gom vài bộ quần áo vào một chiếc vali nhỏ. Trước khi bước ra khỏi nhà, tôi đặt tờ đơn ly hôn đã ký lên bàn trang điểm. Tôi cố tình đặt nó ngay ngắn, nằm cẩn thận bên cạnh chiếc điều khiển điều hòa.

Người ta thường đưa nhau ra tòa vì những lý do đao to búa lớn: Vì ngoại tình, vì bạo hành, vì phá sản vỡ nợ. Còn tôi, tôi ly hôn vì … nhiệt độ phòng. Bởi vì tôi hiểu ra một chân lý cay đắng: Một cuộc hôn nhân chỉ có một người được êm ấm, còn người kia phải trùm chăn run rẩy gồng mình chịu rét mỗi đêm, thì đó vốn dĩ không phải là tổ ấm. Tôi quyết định như vậy có đúng không?

Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Nguồn: https://dantri.com.vn/tinh-yeu-gioi-tinh/toi-quyet-dinh-ly-hon-vi-cach-chong-dung-dieu-hoa-20260728114014308.htm