Tám năm làm vợ, tôi vẫn không thể thay thế người ấy trong lòng anh
Hồi đó trong cơn say, mình đến với nhau khi anh chị đã xác định tương lai rồi giờ em luôn sợ anh sẽ bỏ em.
Anh ơi! Vậy là 8 năm kể từ ngày chúng mình kết hôn rồi. Em chân thành cảm ơn anh vì là người chồng, người cha, người con tuyệt vời của cả hai gia đình. Anh là món quà tuyệt vời mà cuộc sống ban tặng cho em; tuyệt vời hơn vì em có được anh, cùng anh xây dựng mái ấm suốt 8 năm qua.
Em vô cùng hạnh phúc vì anh luôn đồng hành bên em, bên con, chưa bao giờ quên những ngày đặc biệt của chúng mình, của gia đình, của riêng em và các con. Nhưng anh ơi, em cảm nhận sự trọn vẹn đó chỉ đến từ phía em mà thôi, giữa anh và em còn một bức tường vô hình mà anh đã xây lên từ rất lâu, một ranh giới mà em không biết làm sao để vượt qua và hòa nhập hơn vào thế giới của anh. Em biết, bức tường đó chính là quá khứ của anh và chị ấy.
Tuần rồi, anh cùng em đi gặp đối tác, vô tình gặp chị ấy trong thang máy bên tòa nhà ấy. Em biết, những con sóng ngầm nay to dần hơn dập vào quá khứ, đánh mạnh vào hiện tại và em sợ cả vào tương lai. Chị ấy vẫn đơn giản, dịu dàng như nước, ánh mắt kiên định, chỉ gật đầu chào và lướt qua nhau để lại anh muôn vàn suy nghĩ. Khi về nhà, anh vẫn chu toàn con cái, gia đình nhưng ánh mắt anh nặng buồn, nhốt mình trong phòng sách lâu thật lâu để sống trong ký ức anh chỉ dành cho chị ấy.
Từ khi còn nhỏ, anh đã là soái ca trong lòng em. Đến khi lớn lên, em vẫn ngưỡng mộ anh như thế, càng ngưỡng mộ mối tình đẹp như mơ của anh chị khi nó gần đến cuộc sống hôn nhân viên mãn. Em đã hạnh phúc biết bao khi cùng anh sống chung nhà khi du học ở Anh. Anh vẫn luôn cố gắng để hoàn thành tốt nghiệp sớm rồi về cùng chị.
Nhưng ông tơ bà nguyệt đã cột em và anh lại bên nhau trong lần du lịch khó quên đó, hai con người nơi đất khách đã chia sẻ với nhau mọi thứ. Trong cơn say, mọi thứ không thể nào kiểm soát được, chúng ta đã đến với nhau. Tưởng chừng mọi thứ sẽ kết thúc lần đó nhưng em có em bé, điều mà em nghĩ chỉ có trong mơ. Điều bồng bột nhất mà em làm là không nói với anh, lại liên hệ với chị ấy. Em không biết chị đã nói gì với anh, nhưng em biết lòng anh vỡ vụn, chị cũng vỡ vụn không kém gì anh. Một tình yêu đẹp tưởng chừng đến hồi viên mãn nhưng nay lại tan tành như bong bóng dưới mưa.
Em hạnh phúc vỡ òa trong ngày hôn lễ, điều mà em chỉ thầm ước nhưng nay thành sự thật. Em đã vượt qua mọi thứ để đến với anh, cùng anh xây dựng mái ấm, nuôi những đứa con thật xinh xắn. Trong ngày hôn lễ, em nhớ hôm đó mưa lớn sau khi tiệc tàn, thấy anh đứng khóc ròng dưới cơn mưa tháng 6, vì anh say quá hay vì đau quá? Em biết anh đã rất nhiều lần đến nơi chị ấy ở, chỉ đứng đó để mong nhìn thấy một hình ảnh thân quen. Chị ấy đã xóa mọi liên lạc, dọn nhà, nghỉ cả công ty cũ, để lại toàn bộ mọi thứ trong căn hộ mà anh và chị chuẩn bị cho cuộc sống tương lai. Em chứng kiến anh điên cuồng tìm chị, sống trong sự ủ rũ một thời gian rất dài dù bên ngoài anh vẫn là người chồng, người cha tốt.
Tám năm trôi qua, em không biết lòng anh có nguôi ngoai không, nỗi nhớ anh dành cho chị ấy có vượt lên em và các con không. Em sợ hãi tương lai, sợ anh mãi mãi không bước qua được cái bóng quá lớn của quá khứ. Em rất nhiều lần ích kỷ vì chỉ muốn có được anh. Anh còn biết nơi chị thường xuyên đến, liệu anh có đi tìm chị không. Em biết chuyện gì đến rồi sẽ đến, nhưng em yếu đuối và ích kỷ, niềm tin trong em có một chút lung lay. Em vô cùng sợ hãi nếu mất anh, mất đi hạnh phúc hiện tại mình đang có.
Nguyệt Hằng
Nguồn: https://vnexpress.net/tam-nam-lam-vo-toi-van-khong-the-thay-the-nguoi-ay-trong-long-anh-5092724.html

