Tôi từng là một người đàn bà kiêu hãnh, luôn cho rằng mình xứng đáng với những thứ hào nhoáng và to lớn hơn. Còn Minh, chồng cũ của tôi, lại là hiện thân của sự bình lặng đến mức… nhạt nhẽo.
Ngày ấy, trong khi tôi lao ra đường, quay cuồng với những bữa tiệc xã giao, những bản hợp đồng và khát khao khẳng định vị thế, thì Minh lại chỉ thích quẩn quanh trong góc vườn nhỏ, tự tay pha trà, đọc sách và chăm sóc cây cối.
Sự trái ngược ấy ban đầu là điểm bù trừ, nhưng dần dà trở thành ngọn lửa thiêu rụi cuộc hôn nhân của chúng tôi. “Anh rốt cuộc có chí tiến thủ không vậy? Đàn ông con trai không xông pha kiếm tiền, suốt ngày ru rú ở nhà với mấy thứ lặt vặt này thì làm được tích sự gì?”, tôi nói thẳng.
Tôi chán ngấy sự an phận của anh. Tôi ghét cái cách anh mỉm cười xoa dịu mỗi khi tôi cáu gắt, ghét sự bao dung tĩnh lặng mà tôi khi ấy cho là sự hèn nhát của kẻ không dám đương đầu với sóng gió.
Tôi muốn một người chồng mặc vest, lái xe sang, đưa tôi đến những nhà hàng xa hoa bậc nhất, chứ không phải một người đàn ông mặc những chiếc áo cộc mộc mạc, chỉ thích nấu những bữa cơm nhà và lắng nghe những bản nhạc không lời êm dịu.
Đỉnh điểm là khi tôi quyết định đệ đơn ly hôn. Minh không níu kéo bằng những lời lẽ bi lụy. Anh nhìn tôi thật lâu, ánh mắt buồn rười rượi nhưng vẫn đầy sự dịu dàng thường thấy: “Nếu sự rời đi này mang lại cho em hạnh phúc mà anh không thể cho, anh đồng ý”.
Ngày cầm tờ giấy quyết định của tòa án, tôi bước ra khỏi cửa với tư thế của một người chiến thắng, thoát khỏi chiếc lồng chật hẹp để vươn ra biển lớn. Tôi lao vào những cuộc tình chớp nhoáng với những người đàn ông đạt chuẩn của mình, tận hưởng cuộc sống tự do, náo nhiệt. Tôi đã đinh ninh rằng, mình đã vứt bỏ được một gánh nặng.
Hơn 5 năm trôi qua. Những phù hoa của cuộc sống hiện đại dần vắt kiệt sức lực của tôi. Những người đàn ông hào nhoáng đến rồi đi, để lại trong tôi sự trống rỗng và những đêm thức trắng vùi mình trong căn hộ cao cấp lạnh lẽo.
Và rồi một ngày, tôi bước vào một quán trà nhỏ nằm khuất trong một con hẻm yên tĩnh, nơi có những dàn dây leo xanh mướt và phong cách bài trí mộc mạc. Tiếng chuông gió leng keng vang lên báo hiệu có khách. Tôi chọn một góc khuất, gọi một ly trà và đưa mắt lãng đãng nhìn quanh.
Đột nhiên, tim tôi như ngừng đập. Cổ họng đắng nghét. Cách tôi không xa, bên chiếc bàn gỗ mộc bên ô cửa sổ đầy nắng, là Minh. Anh đang cười, một nụ cười rạng rỡ, ấm áp và ngập tràn viên mãn mà tôi chưa từng thấy trong suốt 3 năm sống chung.
Bên cạnh anh là một người phụ nữ có nét đẹp thanh tú, dịu dàng. Cô ấy không diện đồ hiệu đắt tiền hay trang điểm đậm. Cô ấy mặc một chiếc váy thô đũi mềm mại, bế một bé gái, có đôi mắt đen láy và nụ cười y hệt Minh.
Họ giống như một bức tranh hoàn hảo bước ra từ một thước phim về lối sống chậm thanh bình. Minh ân cần vén lọn tóc vương trên trán vợ, rồi cúi xuống hôn nhẹ lên má con gái. Người phụ nữ ấy ngước nhìn anh bằng ánh mắt lấp lánh sự tự hào và yêu thương tuyệt đối. Họ trò chuyện rôm rả, thỉnh thoảng Minh lại pha trò khiến cả vợ và con cười phá lên hạnh phúc.
Tôi ngồi như hóa đá trong góc tối, mọi âm thanh của quán trà dường như mờ đi, chỉ còn lại hình ảnh gia đình 3 người họ sắc nét đến tàn nhẫn.
Tôi có tiền bạc, có vị trí xã hội, có những bộ đồ đắt tiền bao bọc. Nhưng khi nhìn Minh cẩn thận thổi nguội thìa súp đút cho con gái, tôi nhận ra mình là một kẻ nghèo nàn tình cảm đến thảm hại.
Nhìn cách Minh nâng niu vợ, tôi chợt nhớ lại ngày xưa. Đã từng có lúc anh thức trắng đêm để xoa bóp đôi chân sưng vù của tôi vì đi giày cao gót, từng lầm lũi đêm hôm đi mua bát cháo khi tôi sốt cao. Nhưng đáp lại, tôi chỉ lạnh lùng gạt đi: “Ba cái việc này anh mướn người giúp việc cũng được, thời gian đó anh ra ngoài kiếm tiền đi có phải hơn không!”.
Người phụ nữ kia đã trân trọng những điều giản dị mà tôi từng khinh bỉ. Cô ấy nhìn thấy sự vững chãi trong sự bình lặng của anh. Cô ấy yêu cái cách anh vun vén cho gia đình, thứ mà tôi từng mỉa mai là “đàn ông mặc váy”. Và đổi lại, cô ấy có được một người chồng hoàn hảo, một mái ấm không bão giông, một người sẵn sàng đứng ra che chắn mọi muộn phiền để vợ con được sống trong sự yêu thương.
Hiện tại, nghe phong thanh từ vài người bạn cũ, Minh đã trở thành một kiến trúc sư cảnh quan khá có tiếng, chuyên thiết kế những khu vườn mang hơi thở thiên nhiên, chính là đam mê mà tôi từng giễu cợt. Anh có trong tay tất cả, nhưng vẫn giữ nguyên sự tận tụy với gia đình.
Tôi thanh toán tiền rồi bước vội ra khỏi quán, như một kẻ trốn chạy. Khi bước ra ánh sáng hoàng hôn, nước mắt tôi rơi xuống, mặn chát và cay đắng.
Người không biết trân trọng những giá trị chân thành như tôi, cuối cùng sẽ bị bỏ lại phía sau, trơ trọi với những hư vinh lạnh lẽo. Nhìn gia đình hạnh phúc của chồng cũ, tôi biết mình đã thua. Có những sai lầm, cái giá phải trả không phải là tiền bạc, mà là sự hối hận giằng xé đến tận cùng.
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

