Mảnh đất được đền bù bạc tỷ và nỗi cay đắng của đứa con gái lấy chồng xa

Mảnh đất được đền bù bạc tỷ và nỗi cay đắng của đứa con gái lấy chồng xa

Tiếng chuông điện thoại reo vang giữa lúc tôi đang sấp ngửa lo bữa tối cho 2 đứa con nhỏ sau một ngày dài làm việc mệt nhoài. Đầu dây bên kia, mẹ tôi gọi để thông báo một tin mà cả xóm ở quê đã râm ran bàn tán suốt nửa năm nay: Mảnh đất vườn của gia đình tôi đã nhận được tiền đền bù quy hoạch làm đường quốc lộ.

Tổng số tiền bồi thường lên tới 5 tỷ đồng, một con số khổng lồ đối với những người nông dân quê tôi. Nhưng niềm vui chưa kịp nhen nhóm trong lòng, thì câu nói tiếp theo của mẹ tôi như một gáo nước lạnh: “Mẹ tính rồi, mẹ giữ lại 1 tỷ đồng dưỡng già, ốm đau không phiền các con. Thằng Hoàng nó lo hương hỏa thờ cúng sau này, mẹ cho nó 3,5 tỷ đồng. Còn con là gái đã đi lấy chồng, mẹ cho 500 triệu đồng làm vốn phòng thân”.

Không phải vì tôi tham lam, cũng chẳng phải vì tôi đong đếm chuyện phụng dưỡng, mà bởi vì đứa em trai của tôi, vốn đã là một giám đốc rủng rỉnh tiền bạc.

Ngày quyết định cãi lời bố mẹ để lấy chồng cách nhà gần 300km, tôi đã mang trong mình một sự mặc cảm. Rời quê hương, 2 bàn tay trắng, vợ chồng tôi bám trụ lại thành phố chật chội.

Suốt 10 năm, chúng tôi cày cuốc ngày đêm, vay mượn khắp nơi mới mua trả góp được một căn chung cư 60m2. Hằng tháng, ngay khi lương báo về tài khoản, quá nửa số đó đã phải trích ra để trả nợ ngân hàng.

Áp lực cơm áo gạo tiền khiến tôi hiếm khi dám mua một chiếc váy mới, những chuyến về thăm ngoại cũng thưa thớt dần vì xót tiền vé xe, tiền quà cáp.

Xem Thêm:  Thay vì lập di chúc, tôi tặng con dâu 2 tỷ đồng khiến gia đình náo loạn

Trái ngược hoàn toàn với tôi, Hoàng lại có một cuộc đời trải đầy hoa hồng. Tốt nghiệp đại học, nhờ một phần tiền tiết kiệm của bố mẹ và mối quan hệ nhà vợ, Hoàng nhanh chóng phất lên trong lĩnh vực kinh doanh vật liệu xây dựng.

Ở tuổi 30, em trai tôi đã dọn ra ở riêng trong một căn biệt thự liền kề trị giá hàng chục tỷ đồng, mỗi ngày đi làm bằng chiếc xe sang cáu cạnh. Cậu ấy đi du lịch nước ngoài như đi chợ, con cái học trường quốc tế một năm tốn hàng trăm triệu đồng.

Hoàng không thiếu tiền. Thậm chí, số tiền 3,5 tỷ đồng đền bù kia có lẽ chỉ bằng doanh thu vài tháng của công ty cậu ấy. Trong khi đó, với tôi, 500 triệu đồng hay vài tỷ đồng lúc này là cả một chiếc phao cứu sinh có thể thay đổi hoàn toàn cuộc sống chật vật hiện tại.

Cuối tuần đó, tôi thu xếp bắt chuyến xe khách sớm nhất về quê. Tôi muốn nghe một lời giải thích thỏa đáng từ mẹ, muốn hiểu xem tại sao máu mủ ruột rà lại có sự phân biệt đối xử đến mức cạn tình như thế.

Căn nhà ngói cũ kỹ vẫn thế, mẹ tôi đang ngồi nhặt mớ rau muống ngoài hiên. Thấy tôi về đột ngột, bà thoáng chút ngạc nhiên. Tôi không vòng vo mà đi thẳng vào vấn đề. Tôi nhắc lại những ngày khốn khó, nhắc chuyện năm xưa tôi từng phải nghỉ học đại học giữa chừng, đi làm công nhân may để nhường tiền cho Hoàng đóng học phí.

Tôi uất ức bật khóc: “Mẹ ơi, con đang gánh nợ ngân hàng mỗi tháng mười mấy triệu đồng, xoay xở từng hộp sữa cho cháu ngoại của mẹ. Còn cậu Hoàng thì nhà lầu, xe hơi, tiền bạc dư dả rủng rỉnh. Cậu ấy đã giàu nứt đố đổ vách rồi, mẹ còn đắp thêm 3,5 tỷ đồng cho cậu ấy làm gì? Tại sao mẹ không thương đứa con gái đang chật vật này hả mẹ?”.

Xem Thêm:  Đang mang bầu, tôi bắt gặp chồng vẫn lén theo dõi người yêu cũ

Mẹ tôi dừng tay, khẽ thở dài. Bà không tức giận, ánh mắt bà nhìn tôi mang theo cả sự thương hại lẫn sự kiên định của những nếp nghĩ đã hằn sâu từ bao đời nay: “Con gái lấy chồng thì hưởng lộc nhà chồng. Con nghèo hay giàu là do phúc phận của con bên nhà chồng con ạ. Thằng Hoàng nó giàu là việc của nó, còn đất đai, hương hỏa của tổ tiên để lại, theo lẽ tự nhiên phải thuộc về nó. Mẹ cho con 500 triệu đồng là mẹ đã thương con lắm rồi, nhiều nhà người ta còn chẳng cho con gái một đồng nào”.

Lý lẽ của mẹ sắc lẹm, cắt đứt mọi hy vọng và sự tủi thân đang trào dâng trong tôi. Với mẹ, con trai là gốc rễ, là người mang họ của dòng tộc, chịu trách nhiệm giỗ chạp, quét tước mồ mả. Nhưng với tôi, chỉ là bát nước hắt đi. Sự hy sinh thanh xuân của tôi ngày trước để nuôi em ăn học, giờ đây hoàn toàn không được đặt lên bàn cân.

Buổi trưa hôm đó, Hoàng cũng lái ô tô đưa vợ con về ăn cơm. Mâm cơm gia đình rôm rả tiếng cười nói của mọi người, nhưng tôi lại thấy lạc lõng và nghẹn đắng. Hoàng vui vẻ khoe sắp dùng số tiền mẹ cho để đầu tư thêm một lô đất nền trên tỉnh.

Nhìn cách em trai thản nhiên đón nhận số tiền tỷ, xem đó như một điều hiển nhiên mình được hưởng mà không hề bận tâm đến sự chật vật của chị gái, tôi nhận ra khoảng cách giữa chúng tôi không chỉ là 300km địa lý, mà là một hố sâu của sự vô tâm. Cậu ấy không sai, mẹ tôi cũng cho rằng mình không sai. Chỉ có tôi là người mang nhiều kỳ vọng và tự chuốc lấy cay đắng.

Xem Thêm:  Tôi né tụ tập, đêm nào cũng trằn trọc vì kiếm ít tiền hơn vợ

Tôi rời quê ngay buổi chiều hôm đó và nói với mẹ tôi không cần số tiền 500 triệu đồng. Có người bảo tôi dại, tự ái hão, có tiền thì cứ cầm mà trả nợ. Nhưng họ không hiểu rằng, điều khiến tôi gục ngã không phải là việc tôi hụt mất vài tỷ đồng, mà là sự tổn thương sâu sắc khi nhận ra vị trí của mình trong lòng đấng sinh thành.

Sự thiên vị tàn nhẫn đã vô tình tạo ra một vết nứt không thể hàn gắn. Tôi sẽ vẫn cày cuốc để trả nốt số nợ chung cư, vẫn sẽ gọi điện hỏi thăm mẹ mỗi tuần. Nhưng sâu thẳm trong cõi lòng người đàn bà làm dâu xa xứ, tôi biết, cái nhà ngói cũ kỹ có gốc cây bàng rụng lá mùa đông ấy, từ nay đã không còn là chốn bình yên để tôi mường tượng về mỗi khi mỏi mệt nữa…

Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng!

Nguồn: https://dantri.com.vn/tinh-yeu-gioi-tinh/manh-dat-duoc-den-bu-bac-ty-va-noi-cay-dang-cua-dua-con-gai-lay-chong-xa-20260724164724741.htm