Tôi ngồi gục đầu trước dãy ghế nhựa lạnh lẽo của hành lang bệnh viện, tờ bệnh án trên tay nhàu nát. Mẹ tôi, 95 tuổi, bị ngã trong nhà tắm. Bác sĩ kết luận bà bị gãy cổ xương đùi, buộc phải phẫu thuật thay khớp nếu không muốn nằm liệt giường, đối diện với nguy cơ hoại tử và sự đau đớn tột cùng trong những ngày cuối đời.
Chi phí cho ca phẫu thuật, thuốc men và điều trị phục hồi sau đó được dự tính rơi vào khoảng hơn 100 triệu đồng.
Đối với một gia đình công nhân bình thường như chúng tôi, đó là một số tiền khổng lồ. Và trong khoảnh khắc ấy, một suy nghĩ thực dụng, tàn nhẫn đã nảy sinh trong đầu tôi.
Mẹ tôi đã 95 tuổi, bà đã sống một cuộc đời trọn vẹn, dẫu nhiều vất vả nhưng con cái đều đã trưởng thành. Ở cái tuổi gần đất xa trời này, sinh lão bệnh tử là lẽ thường tình.
Tôi bắt đầu làm những phép tính trong đầu. Nếu phẫu thuật, liệu sức khỏe của một cụ bà 95 tuổi có chịu nổi tác dụng của thuốc mê? Rủi ro trên bàn mổ là cực kỳ lớn. Hơn nữa, hơn 100 triệu đồng lúc này có nghĩa là chúng tôi phải vay lãi ngày, vay mượn người thân, cuộc sống đã bấp bênh lại càng cơ cực.
Liệu có đáng không khi bỏ ra một số tiền quá lớn, gánh một khoản nợ khổng lồ, chỉ để đổi lấy thêm vài tháng, hay may mắn lắm là vài năm sống leo lắt của mẹ? Hay là… xin cho mẹ về nhà, bốc thuốc nam, đắp lá, phó mặc cho số mệnh?
Tôi cảm thấy ngột ngạt vì gánh nặng kinh tế đè nặng lên vai. Là trụ cột gia đình, tôi sợ hãi khoản nợ sắp tới. Tôi định bước vào phòng bác sĩ, xin từ chối phẫu thuật và đưa mẹ về.
Nhưng tôi chưa kịp làm điều đó thì vợ tôi xuất hiện. Vợ tôi vừa tan ca, tất tả chạy vào viện, trán đẫm mồ hôi. Nghe tôi trình bày lại tình trạng của mẹ và số tiền dự kiến, cùng sự chần chừ hiện rõ trên mặt tôi, cô ấy sững lại vài giây.
Tôi kéo tay vợ, nói nhỏ: “Em à, mẹ 95 tuổi rồi, đụng dao kéo nhỡ cụ không qua khỏi thì mang tiếng mình hành hạ cụ. Mà nhà mình đào đâu ra ngần ấy tiền lúc này. Hay là… mình đưa mẹ về?”.
Vợ tôi nhìn thẳng vào mắt tôi, ánh mắt cô ấy chuyển từ ngỡ ngàng sang xót xa, và cuối cùng là một sự kiên định đến đáng sợ. Cô ấy gạt tay tôi ra, giọng rành rọt: “Anh nói cái gì vậy? Mẹ là người sinh ra anh. Còn thở là còn phải chữa. Bác sĩ bảo không mổ mẹ sẽ đau đớn đến lúc chết, anh đành lòng nhìn mẹ như thế sao? Tiền bạc mất đi mình cày cuốc mấy năm sẽ trả hết, nhưng mẹ mất đi, tiền nào mua được?”.
Nói rồi, không đợi tôi phản ứng, cô ấy đi thẳng đến bàn trực của bác sĩ: “Bác sĩ cứ lên lịch mổ cho cụ, vợ chồng cháu sẽ lo đủ tiền”.
Những ngày sau đó, tôi như một kẻ mộng du, chứng kiến vợ mình xoay xở với một nguồn năng lượng phi thường. Cô ấy lấy ra cuốn sổ tay nhỏ, cặm cụi ghi chép. Cô ấy gọi cho bố mẹ đẻ, mượn sổ hưu của ông bà để cắm ngân hàng. Cô ấy gọi cho từng người bạn thân, từng đồng nghiệp, mặt dày vay mỗi người vài triệu đồng.
Tôi đứng ngoài cửa, nghe giọng vợ mình hạ mình, nài nỉ từng người qua điện thoại mà cay sống mũi. Vợ tôi là một người phụ nữ luôn tự trọng, chưa từng ngửa tay xin ai đồng nào, nay vì mẹ chồng mà chấp nhận mang nợ khắp nơi.
Có lúc, thấy cô ấy gục đầu xuống bàn mệt mỏi sau khi bị ai đó từ chối khéo, tôi bước tới định nói lời xin lỗi. Cô ấy ngẩng lên, nắm lấy tay tôi, cười hiền: “Không sao đâu anh, em gom được gần đủ rồi. Anh vào xoa bóp chân cho mẹ đi, cụ đang kêu nhức đấy. Sau này mình già, lỡ ngã bệnh, mình cũng muốn các con nó làm mọi cách để cứu mình, chứ đâu muốn nó cân đo đong đếm xem mạng sống của bố mẹ đáng giá bao nhiêu tiền, đúng không anh?”.
Câu nói ấy như một cái tát trời giáng vào sự ích kỷ và thực dụng của tôi. Tôi đã mang danh là đứa con trai ruột thịt, nhưng tình yêu thương và sự hy sinh của tôi dành cho mẹ lại không bằng một góc của người con dâu.
Tôi đã để những áp lực cơm áo gạo tiền làm mờ mắt, suýt chút nữa tự tay tước đi cơ hội sống không đau đớn của người đã mang nặng đẻ đau ra mình.
Ca phẫu thuật diễn ra căng thẳng nhưng cuối cùng đã thành công tốt đẹp. Sức sống của người mẹ 95 tuổi kiên cường hơn tôi tưởng tượng rất nhiều.
Ngày mẹ tỉnh lại, nhìn thấy vợ tôi đang ngủ gục bên giường bệnh, tay vẫn nắm chặt tay bà, khóe mắt mẹ rơm rớm nước. Mẹ thều thào gọi: “Mẹ làm khổ các con rồi…”. Vợ tôi giật mình tỉnh giấc, vội vàng vuốt tóc mẹ: “Không khổ mẹ ạ, mẹ khỏe lại là vợ chồng con mừng nhất rồi”.
Hiện tại, mẹ tôi đã xuất viện và đang tập đi lại bằng khung tập đi trong nhà. Tiếng lạch cạch của khung nhôm vang lên mỗi buổi chiều lại nhắc nhở tôi về một bài học lớn nhất trong cuộc đời người đàn ông.
Khoản nợ vẫn còn đó, hằng tháng hai vợ chồng phải chắt bóp từng đồng để trả nợ. Nhưng mỗi lần nhìn thấy nụ cười móm mém của mẹ trên mâm cơm gia đình, tôi thấy khoản nợ ấy hoàn toàn xứng đáng.
Bài viết này, tôi không chỉ viết để thú nhận sự hẹp hòi của bản thân, mà còn để gửi một lời tri ân sâu sắc đến người vợ của tôi. Cảm ơn em đã ở bên anh, không chỉ để cùng chia ngọt sẻ bùi, mà còn để kéo anh lại trước những ranh giới mong manh của đạo hiếu.
Nhờ có vợ mình, tôi mới hiểu được rằng: Tiền bạc dù lớn đến đâu cũng có con số để đong đếm, nhưng tình thâm và sinh mệnh của đấng sinh thành là vô giá…
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng!

