Tôi năm nay 37 tuổi. Tôi có công việc thu nhập ổn, có vợ đẹp và 2 đứa con ngoan.
Thằng cu lớn 5 tuổi. Nó giống tôi ở cái tính ít nói. Mỗi lần tôi đi công tác về, nó chỉ đứng ở cửa nhìn tôi cười. Con bé út mới 3 tuổi thì khác. Nó cứ chạy tới ôm chân tôi như sợ tôi lại đi mất. Có hôm tôi về khuya, con gái vẫn ngủ gục ở ghế chờ bố.
Tôi làm việc trong một tập đoàn sản xuất, kinh doanh vật liệu xây dựng chuyên cung cấp cho các công trình lớn nhỏ. Cái nghề ấy chẳng sung sướng gì. Đi suốt. Hết tỉnh này sang tỉnh khác. Có tháng nhà nghỉ còn nhiều hơn ngủ nhà. Nhưng tôi nghĩ đàn ông thì phải chịu cực. Tôi thương vợ con thật lòng. Có bao nhiêu tiền tôi cũng đưa vợ giữ. Bản thân tôi mặc quần áo rẻ tiền cũng được nhưng đồ cho vợ con phải là thứ tốt nhất.
Vợ tôi đẹp, vẻ đẹp hiền ngoan, dịu dàng khiến người khác dễ bị ấn tượng. Nhiều lúc ngồi nhậu với bạn, họ còn nửa đùa nửa thật hỏi tôi giữ kiểu gì mà vợ ngoan thế. Tôi chỉ cười, nói rằng chúng tôi giữ nhau bằng lòng tin.
Hôm ấy tôi đi khám tổng thể để chuẩn bị công tác nước ngoài. Công ty yêu cầu kiểm tra sức khỏe kỹ. Vì chủ nhật nên tôi dẫn 2 đứa con đi cùng coi như tranh thủ trông con.
Bạn tôi làm phó giám đốc bệnh viện. Cậu ấy kéo tôi vào phòng riêng, bảo bệnh viện đang có vài suất xét nghiệm ADN miễn phí cho chương trình nghiên cứu gì đó và hỏi tôi có muốn làm không?
Tôi bật cười bảo đời tôi có phải phim đâu mà xét nghiệm ADN. Cậu ta lại trêu, nói miễn phí thì tội gì không làm? Tôi nghĩ cũng đúng. Có mất gì đâu. Người ta lấy mẫu của tôi và các con rồi hẹn có kết quả sẽ thông báo.
Mấy ngày sau, tôi đang họp ở công trình thì cậu bạn gọi. Giọng cậu ta lạ lắm. Không còn kiểu cười cợt nữa mà bảo tôi lúc nào có thời gian thì ghé qua bệnh viện xem kết quả ADN. Tôi còn khó chịu vì nghĩ bạn mình bày trò. Nhưng không hiểu sao trong lòng tôi lại cảm thấy bất an.
Khi tôi đến, cậu ấy không đưa kết quả ngay mà kéo cửa phòng lại rồi hỏi tôi có từng nghi ngờ vợ ngoại tình chưa? Tôi cười nhạt như thể bạn vừa hỏi một câu thừa. Cậu ấy đưa tờ giấy cho tôi. Những dòng chữ đen nằm im nhưng lại như biết nhảy múa trước mắt. Tôi đọc mãi mới hiểu: Không có quan hệ huyết thống. Không có quan hệ huyết thống.
Tôi thấy đầu mình ù đi. Có khi nào mọi thứ chỉ là nhầm lẫn. Cậu bạn nhìn tôi, bảo rằng kết quả hiếm khi sai, nếu không tin có thể làm lại lần nữa. Cậu nói rằng, cả hai đứa đều không phải con tôi.
Tôi ngồi chết lặng gần nửa tiếng. Ngoài hành lang có tiếng xe đẩy bệnh nhân lộc cộc, có tiếng trẻ con khóc, có tiếng y tá gọi nhau. Cuộc đời vẫn bình thường như thế. Chỉ có đời tôi là gãy đôi ở giữa buổi chiều.
Tôi đưa tờ giấy kết quả xét nghiệm cho vợ. Cô ấy vừa nhìn đã tái mặt. Cô không chối, chỉ ngồi im như người mất hồn. Chính cái im lặng ấy mới làm tôi lạnh sống lưng.
Rồi cô ấy khóc. Cô ấy nói chuyện xảy ra nhiều năm trước, khi tôi đi công trình liên miên. Một lần duy nhất, cô ấy nghĩ không thể có hậu quả gì. Rồi sau đó cô mang thai, vì thời gian gần nhau quá nên cô ấy cũng không biết đó là con tôi hay con người đó.
Tôi hỏi còn đứa thứ hai thì sao? Cô ấy ôm mặt khóc nấc. Hóa ra người đàn ông ấy quay lại. Và sai lầm lặp thêm lần nữa. Tôi nhìn người phụ nữ trước mặt mà không hiểu nổi vì sao một người có thể vừa quen thuộc vừa xa lạ đến vậy.
Bạn tôi bảo phải nghĩ cho mình. Cậu ấy nói nuôi con người khác cả đời là điều không đàn ông nào chịu nổi. Có thể bạn tôi đúng. Nhưng tình cảm đâu phải cái công tắc muốn tắt là tắt. Năm năm bế bồng thằng lớn. Ba năm ôm con bé ngủ mỗi đêm. Chẳng lẽ chỉ một tờ giấy là xóa sạch được?
Đêm nay trời nóng, tôi nằm giữa 2 đứa nhỏ. Con bé út gác chân lên bụng tôi như mọi khi. Thằng lớn quay lưng lại nhưng bàn tay vẫn nắm chặt áo bố lúc ngủ. Tôi ôm chúng vào lòng theo thói quen đã thành máu thịt.
Mùi tóc trẻ con thơm ngai ngái. Hơi thở chúng đều và ấm. Tôi nhắm mắt lại mà cổ họng nghẹn cứng. Giá như tôi chưa từng biết sự thật ấy thì tốt biết bao. Giá như đời người có lúc được ngu đi một chút để yên ổn mà sống. Tôi vẫn yêu chúng lắm. Yêu đến mức chỉ cần nghĩ cảnh mai này không còn được nghe gọi một tiếng bố thôi, tôi cũng đủ đau rồi.
Nhưng chính vì yêu nên tôi càng đau hơn. Nếu ghét bỏ được, có lẽ tôi đã nhẹ lòng. Đằng này mỗi lần nhìn chúng cười, tim tôi lại nhói lên vì nhớ rằng 2 đứa trẻ tôi thương hơn cả mạng sống lại không mang giọt máu nào của mình. Cái đau ấy không ầm ĩ. Nó âm ỉ như than cháy dưới tro, càng về đêm càng nóng rát.
Có đêm tôi tự hỏi mình nên làm gì tiếp theo? Sẽ bỏ đi để giữ lòng tự trọng của một người đàn ông? Hay ở lại vì tình thương dành cho 2 đứa trẻ chưa từng biết gì về tội lỗi người lớn? Tôi thật sự không biết đâu mới là điều đúng nhất.
Có lẽ đời người đau nhất không phải lúc bị phản bội. Mà là lúc phải lựa chọn giữa lòng tự trọng và tình thương. Tôi viết những dòng này khi con bé út đang ngủ trên vai mình. Nó vẫn gọi tôi là bố bằng giọng ngọng nghịu quen thuộc. Còn tôi, đến giờ vẫn không biết mình nên làm như nào?
Vinh Quang
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.




