Tôi kết hôn tròn 10 năm và có 2 đứa con đáng yêu. Nhiều người nhìn vào vẫn nghĩ gia đình tôi khá ổn: Nhà cửa có sẵn, vợ chồng công việc ổn định, con cái ngoan ngoãn, gia đình chồng tử tế và quan tâm con cháu. Nhưng chỉ người trong cuộc như tôi mới hiểu, cuộc hôn nhân ấy đã nguội lạnh thế nào. Tôi như đang kiệt sức từng ngày.
Tôi lấy chồng khi còn khá trẻ. Ngay từ đầu, thu nhập của tôi đã tốt hơn của chồng. Có lẽ cũng vì vậy mà anh dần mặc nhiên cho rằng, kinh tế gia đình là trách nhiệm của vợ.
Anh thường nói rằng, anh đã có sẵn một căn nhà trước khi cưới, đó đã là sự đóng góp rất lớn cho cuộc hôn nhân này rồi, còn những chi phí sinh hoạt, nuôi dạy con cái, học hành, thuốc men, du lịch hay những khoản phát sinh khác, tôi lo được thì cứ lo. Tiền anh kiếm được sẽ để dành cho những việc lớn.
Ban đầu tôi cũng nghĩ, mình đi làm cốt để vun vén cho gia đình nên đồng ý với phương án của anh. Còn việc lớn mà anh nói có lẽ là vì tương lai của cả gia đình.
Suốt 10 năm chung sống, chồng tôi chưa từng đưa cho vợ một đồng lương nào. Tôi cũng không biết chính xác thu nhập hàng tháng của anh là bao nhiêu, thưởng thế nào, chi tiêu ra sao.
Thi thoảng, anh có mua một số món đồ lặt vặt trong nhà, lâu lâu mới chi trả tiền ăn nhà hàng nếu gia đình ra ngoài đổi bữa. Ngoài ra, suốt 10 năm ấy, chỉ có một lần, anh góp khoản tiền lớn, là 50% số tiền mua ô tô. Số tiền mua xe còn thiếu, cũng là trích từ khoản tiết kiệm của tôi.
Đôi khi tôi hỏi anh dự định dùng tiền tiết kiệm vào việc gì, được bao nhiêu thì anh nói chưa có tính toán gì.
Gần đây, tôi phát hiện ra một sự thật bất ngờ. Vì thường xuyên gửi con qua nhà bố mẹ chồng dịp hè, nên tôi cũng nghe được nhiều chuyện từ bố mẹ chồng mỗi lần đến đón con.
Một lần, đang đứng ngoài cửa, tôi vô tình nghe được chuyện mẹ kể với bố chồng rằng, số tiền tiết kiệm mà chồng gửi mẹ giữ riêng đã hơn 1 tỷ đồng. Bà tiếc nuối anh không trích ra mua vàng khi giá vàng đang chững…
Hóa ra, bấy lâu nay, chồng tôi gửi tiền lương cho mẹ đẻ giữ, làm khoản tiết kiệm riêng. Không hiểu vì sao, chúng tôi vẫn sống chung, mà chồng lại giữ khoản tiền riêng cho mình?
Ngẫm lại tôi nhận ra, vấn đề không chỉ nằm ở chuyện tiền bạc, mà còn ở thái độ. Chồng không chỉ không chia sẻ tài chính mà còn gần như đứng ngoài mọi áp lực của cuộc sống gia đình. Tiền học của con, tiền sinh hoạt, những kế hoạch tương lai… người tính toán, lo lắng và xoay xở luôn là tôi.
Còn anh vẫn sống như một người độc thân, tan làm là đi chơi thể thao, gặp gỡ bạn bè, nhậu nhẹt. Có những lần anh đi đến 2-3h sáng mới về nhà. Chuyện đó chỉ xảy ra vài tháng một lần, nhưng lần nào tôi cũng thức trắng. Anh dường như chỉ luôn nghĩ đến thú vui của mình và dần quên đi những điều vợ quan tâm.
Đặc biệt, anh giữ kín mật khẩu điện thoại. Điện thoại của anh luôn là một thế giới riêng mà tôi không được phép tiếp cận.
Tôi không biết điều đó có đồng nghĩa với việc anh có điều gì cần che giấu hay không. Khoảng cách giữa chúng tôi ngày một lớn, nhất là một vài năm gần, khi “chuyện ấy” ngày một thưa thớt.
Chúng tôi vẫn sống chung một nhà, vẫn cùng ăn cơm, cùng đưa đón con đi học, cùng tham gia những việc của gia đình nội ngoại, nhưng cảm giác như hai người cùng thuê chung một mái nhà hơn là một đôi vợ chồng.
Tôi từng chán nản nghĩ đến việc ly hôn. Một mình tôi có thể nuôi được 2 con. Nhưng nhìn các con quấn quýt bên bố, tôi không đành lòng.
Anh có thể không phải một người chồng tốt theo mong muốn của tôi, nhưng lại là một người bố tốt với các con. Anh vẫn đưa đón con đi học, chơi với con, quan tâm đến việc học hành của các con. Hai đứa nhỏ cũng rất yêu quý bố.
Có người khuyên tôi rằng, đàn ông như chồng tôi ngoài kia không hiếm. Tôi cũng không còn trẻ, thôi thì sống vì con cái, miễn anh không ngoại tình, không bỏ bê con cái là được.
Nhưng tôi lại thấy thương chính mình. Tôi tự hỏi liệu mình có thể sống thêm 10 năm, 15 năm hay 20 năm nữa trong một cuộc hôn nhân mà bản thân luôn cảm thấy cô đơn?

