Tôi quen anh từ năm 21 tuổi, khi chưa có nhiều kinh nghiệm sống. Hồi đó anh nổi tiếng đào hoa, bị nhiều người đánh giá không tốt. Anh kiên trì theo đuổi khiến tôi dần rung động rồi cả hai yêu nhau. Tốt nghiệp xong, tôi ở lại Hà Nội lập nghiệp cùng anh. Càng ngày tôi càng nhận ra anh ghen tuông, ích kỷ và có phần gia trưởng. Nhiều lần mâu thuẫn khiến tôi muốn chia tay, nhưng anh luôn tìm cách níu kéo. Cuối cùng, sau 3 năm yêu nhau, chúng tôi cũng tổ chức đám cưới và có con sau đó một năm.
Khi có con, phần lớn trách nhiệm chăm sóc bé đều do tôi và mẹ ruột gánh vác. Tôi về nhà mẹ đẻ đến hết sáu tháng nghỉ sinh. Chồng ít quan tâm, mỗi tháng chỉ về thăm vài lần. Vì yêu anh, tôi chấp nhận tất cả. Khi đi làm trở lại, những áp lực về kinh tế bắt đầu xuất hiện. Dù có thu nhập và làm thêm bên ngoài, anh gần như không chia sẻ tài chính với tôi. Mọi khoản chi tiêu cho con cái, sinh hoạt nhiều khi tôi phải nhờ đến sự hỗ trợ của mẹ ruột. Chúng tôi thường xuyên tranh cãi vì tiền bạc nhưng rồi đâu cũng vào đó. Tôi tự nhủ chồng mình tiết kiệm, chi li là bản chất rồi, chỉ cần anh yêu thương vợ con thì có thể chấp nhận được.
Rồi khi tôi mang thai bé thứ hai, phát hiện chồng ngoại tình với tình cũ. Anh và người đó qua lại từ khi quen tôi đến giờ. Người đàn ông tôi tin tưởng nhất đã lừa dối tôi suốt thời gian dài. Tôi nói gì anh cũng phủ nhận, chỉ thừa nhận có gặp gỡ riêng nhưng không làm gì quá giới hạn. Sau đó, anh trở nên lạnh nhạt, ít trò chuyện với vợ con, dành phần lớn thời gian cho điện thoại. Ba mẹ con tôi kiểu như chỉ sống chung nhà với anh, còn mọi thứ không có sự gắn kết. Tôi không biết nên làm gì, ly hôn lại sợ con cái không đủ cha mẹ, hơn nữa tôi không thể đủ kinh tế để chăm lo tốt cho hai con. Mong được các bạn chia sẻ.
Hà Thư
Nguồn: https://vnexpress.net/chong-qua-lai-voi-tinh-cu-5-nam-nhung-khong-di-qua-gioi-han-5085600.html

