Đọc bài: “Tôi từ chối nhận tiền từ bạn trai ngoại quốc chưa từng gặp”, xin chia sẻ một câu chuyện thật của tôi. Cách đây chừng 12 năm, lúc đó tôi là cô gái đầy mộng mơ. Tôi thất tình, lang thang vào app, tìm một người xa lạ để nói thoải mái chuyện của mình. Tôi cũng muốn thực hành tiếng Anh nữa nên kết bạn với một người nước ngoài. Anh ta dùng google dịch, tôi cũng thỉnh thoảng dùng. Phải công nhận, chỉ nhắn tin qua lại trên email thôi nhưng anh ta nói chuyện rất cuốn. Anh ta bảo đã ly hôn, có một con gái riêng, là sĩ quan và nhiều công việc trong chính phủ, đi nhiều nước. Đi đâu, làm gì anh ta cũng chụp ảnh, video gửi qua email cho tôi.
Anh ta nói chuyện lịch sự, tâm lý, cảm giác chân thật. Lúc đầu tôi cũng tin tưởng, thấy thiếu nếu không đọc được tin của anh ta. Tâm trạng tôi lúc đó khá vui. Tầm sau 3 tháng, anh ta nói yêu, nhớ tôi và muốn sang Việt Nam thăm tôi. Tôi cũng khá bất ngờ vì yêu mà nhanh đến vậy sao? Yêu một người chưa từng gặp mặt, chỉ qua tin nhắn thế sao? Hàng loạt câu hỏi đặt ra trong tôi. Tôi nhắn cho anh ta những thắc mắc đó. Anh ta lại luôn khẳng định đã yêu tôi qua những dòng tin tôi gửi.
Thật ra, tôi lúc đó cũng cảm mến anh ta, để nói yêu thì chưa. Anh là kiểu người lãng mạn trên thực tiễn. Tôi lãng mạn trong tâm hồn nhưng thường tin vào những điều mắt thấy tai nghe, tay sờ mó được. Chuyện gì đến cũng đến, một ngày đẹp trời, anh nói sẽ đến Việt Nam, xin tôi địa chỉ, trước đó anh xin số điện thoại, tôi tin nên đã lỡ cho. Lần này, anh xin địa chỉ tôi không cho. Anh nói vẫn gửi đồ đến Việt Nam trước, sau đó đi công tác nước ngoài rồi đến sau. Anh ta nói gửi kèm 480.000 bảng anh cho tôi. Tôi bảo tại sao lại phải gửi đồ trước mà không xách đi cùng. Anh ta bảo bận đi công tác nhiều nước, đi đến đâu gửi ảnh, video đến đó, nhờ tôi đi lấy hộ đồ. Tôi bảo không lấy đồ không phải của mình. Anh có thế ký gửi ở sân bay, sau đó tự lấy.
Thế mà, một tuần sau, có người ở sân bay gọi điện cho tôi nhưng không nói bằng tiếng Việt mà nói bằng tiếng Anh, yêu cầu tôi gửi địa chỉ để nhận đồ. Tôi tắt máy, họ gửi email cho tôi, yêu cầu tôi gửi 12 triệu đồng để lấy đồ và tiền. Tôi hoài nghi, vì sao chỉ có email, số điện thoại mà dám gửi tiền và đồ cho tôi, trong khi tôi không đồng ý nhận. Anh ta thúc giục tôi lấy đồ và tiền giùm, van xin đủ kiểu. Tôi nói anh tự làm và tự chịu. Cũng có lúc tôi nghĩ thấy tội qua lời cầu khẩn của anh ta, định bỏ 12 triệu đồng ra giúp. Sau đó tôi lại nghi ngờ tính logic của câu chuyện và thực sự tiếc tiền. Lúc đó tôi khá dư vì kiếm thêm ngoài lương chính khá nhiều, 12 triệu đồng không nhiều nhưng tôi tiếc.
Mấy ngày liền nhân viên sân bay vẫn làm phiền tôi. Lúc này tôi thấy anh ta phiền thật sự. Tôi không bắt máy số lạ, không trả lời email, rồi anh ta cũng lặn luôn. Tôi tránh được lừa đảo vì không tham (nguyên tắc không lấy bất kỳ thứ gì không phải của mình), trân quý đồng tiền mình làm ra (không tiêu tiền vào việc không đáng). Tôi chia sẻ chuyện thật, mong tác giả ngẫm ra chuyện của mình.
Hồng Hạnh
Nguồn: https://vnexpress.net/ban-trai-nguoi-nuoc-ngoai-lien-tuc-giuc-toi-nhan-480-000-bang-5062495.html


