Tôi năm nay 29 tuổi, là chủ một cửa hàng bán quần áo trẻ em có thu nhập khá tốt. Với ngoại hình xinh xắn, tự chủ về kinh tế, tôi có không ít đàn ông theo đuổi.
Tuy nhiên, vì lớn lên trong gia đình bố mẹ không hạnh phúc, bố ham rượu chè, gia trưởng và khó tính nên tôi khá cẩn thận trong việc chọn bạn đời. Tôi đã yêu vài người, đậm sâu cũng có, thoáng qua cũng có. Nhưng với họ, tôi không tự tin khi xác định chuyện hôn nhân.
Thật ra, tôi không đặt tiêu chuẩn gì nhiều với người mình sẽ lấy làm chồng. Anh ấy không cần giàu có, cũng không cần đẹp trai, chỉ cần hiền lành, sống tử tế và có trách nhiệm. Nhưng những người từng đến với tôi, họ lại không có những điều tôi muốn.
Tôi từng xác định, nếu không gặp được người khiến mình tự tin để gắn bó thì sống độc thân cả đời cũng được. Và rồi Hoàng xuất hiện, anh có đủ tiêu chuẩn của người đàn ông tôi muốn lấy làm chồng.
Hoàng hơn tôi 4 tuổi, là giáo viên dạy môn lịch sử. Chúng tôi quen nhau nhờ người quen giới thiệu. Ngay từ buổi gặp đầu tiên trò chuyện cùng anh, tôi đã thấy có cảm tình. Anh điềm đạm, chân thành, ít nói nhưng nói lời nào cũng sâu sắc.
Ở tuổi này, cả tôi và anh đều không còn mơ mộng nhiều. Chúng tôi xác định rõ, tìm hiểu là để đi tới hôn nhân. Chính vì vậy, tình cảm cũng phát triển chậm rãi, không vồ vập, nồng nhiệt như khi còn trẻ.
Sau 3 tháng gặp gỡ hẹn hò, anh ngỏ lời yêu. Tôi cũng đủ thời gian để nhìn rõ lòng mình nên đồng ý. Tính đến nay, chúng tôi đã chính thức yêu nhau được 7 tháng 18 ngày. Cả hai đã dẫn nhau về nhà chơi, giới thiệu với gia đình, bạn bè thân thiết. Ai gặp cũng khen anh hiền lành, lịch thiệp và bảo tôi “chậm mà chắc”.
Thế nhưng, có một điều, nói ra thì khá xấu hổ nhưng nó thực sự khiến tôi lăn tăn suy nghĩ. Đó là, dù đã yêu nhau hơn nửa năm, đã xác định sẽ tiến tới hôn nhân nhưng mối quan hệ của chúng tôi vẫn trong sáng như thể đôi tình nhân tuổi mới lớn.
Tất cả tình yêu của chúng tôi chỉ dừng lại ở những cái ôm, những nụ hôn nhẹ nhàng, tuyệt nhiên không hề có hành động nào táo bạo hơn.
Lúc mới yêu, tôi nghĩ vì anh làm việc trong môi trường sư phạm nên cư xử lịch sự, chừng mực ngay cả với người yêu. Nhưng rồi, sau vài lần, khi cả hai đều có cơ hội để tiến xa hơn, anh vẫn không hề có động thái chủ động.
Một lần là anh chở tôi đi đám cưới một người em họ của tôi ở tỉnh bên. Trên đường về, trời tối dần và bất ngờ đổ mưa lớn. Vì anh đeo kính cận nên trời mưa lớn rất khó lái xe máy. Tôi bảo để tôi lái thì anh sợ không an toàn.
Tôi bảo anh, dù sao mai cũng là cuối tuần anh không phải đi dạy. Hay là chúng tôi vào nhà nghỉ ngủ tạm một đêm, sáng mai về cũng được. Thế nhưng, anh lại tấp xe trú mưa ven đường, rút điện thoại gọi taxi cho tôi về trước. Anh nói: “Anh chờ một chút, nếu mưa không ngớt thì anh thuê phòng ngủ. Em về trước đi nhé. Em đi qua đêm không về, bố mẹ em sẽ đánh giá anh”. Anh nói như thể tôi là một cô gái mới lớn vậy.
Một lần khác, trên đường đi dạy về, anh ghé cửa hàng của tôi vào buổi trưa. Tôi gọi cơm về cả hai cùng ăn cho vui. Lúc ngồi trong vòng tay anh, tôi đùa: “Thời đại giờ, đàn ông cưới vợ đều thích có cả trâu lẫn nghé. Hay là mình cũng vậy đi?”. Anh không nhìn tôi mà trả lời: “Lỡ làng mới phải vậy thôi chứ hay ho gì chuyện ăn cơm trước kẻng”. Thái độ của anh khi trả lời vô cùng nghiêm túc.
Tôi vốn nghĩ, đàn ông hay phụ nữ khi yêu thật lòng đều có nhu cầu gần gũi cả về tinh thần và thể xác. Không phải tôi ham hố hay hư hỏng gì, nhưng đó cũng là một cách thể hiện tình yêu.
Vậy mà anh ấy, dù nói yêu tôi, dù đã vài lần nhắc tới chuyện tương lai nhưng tuyệt nhiên chưa hề có ý định vượt giới hạn. Anh nghiêm túc đến mức khiến tôi phải đặt dấu hỏi: Một người đàn ông khá điển trai, hiền lành, lịch sự như anh, 33 tuổi chưa lấy vợ, lý do thật sự là gì?
Chẳng phải đàn ông khi yêu, ai cũng tìm cách để có người mình yêu một cách trọn vẹn nhất hay sao? Một người đàn ông đã ngoài 30 tuổi, xác định yêu để kết hôn tại sao lại ngần ngại chuyện thân mật trong khi tôi không hề tỏ ra khó khăn hay tránh né?
Tôi đem chuyện của mình kể với cô bạn thân đã lập gia đình. Cô ấy bảo tôi: “Thôi thôi, chạy nhanh còn kịp. Đàn ông trưởng thành mà gần phụ nữ cứ như không thế thì chắc chắn có vấn đề rồi. Cậu có biết, đa số các cặp đôi ngoại tình hay ly hôn với lý do không hợp là vì gì không? Chuyện chăn gối thật sự quan trọng trong hôn nhân đấy”.
Tôi biết điều đó chứ. Vì tôi biết nên mới có chút lo lắng, nghĩ suy. Anh ấy cái gì cũng tốt, chỉ có vấn đề này khiến tôi phân vân mà thôi. Phụ nữ khăng khăng “giữ gìn” thì còn dễ hiểu, chứ đàn ông mà cũng vậy thì nên hiểu sao cho đúng?
Thái độ của anh như vậy là do anh thật sự quá đứng đắn, nghiêm túc hay là “có vấn đề”? Dù sao, tôi cũng là phụ nữ, tôi đã “bật đèn xanh” đến mức đó rồi mà anh ấy vẫn thế thì… Xin hãy cho tôi lời khuyên!
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

