Tôi năm nay 40 tuổi, đang giữ chức trưởng phòng tại một công ty công nghệ. Nhờ mức lương tốt, tôi chưa bao giờ để vợ con phải thiếu thốn thứ gì. Lâu lâu, cả nhà lại cùng nhau đi du lịch, cuối tuần đi ăn nhà hàng, đi siêu thị mua sắm thoải mái.
Ngoại trừ một khoản đầu tư riêng, toàn bộ thu nhập hàng tháng tôi đều tin tưởng đưa vợ cất giữ. Tôi cứ ngỡ, sự vững vàng về kinh tế của mình sẽ là chỗ dựa hoàn hảo cho một mái ấm hạnh phúc.
Nhưng đời không ai lường trước được điều gì. Khoảng một năm trở lại đây, tôi cảm nhận rõ rệt sự phai nhạt trong tình cảm vợ chồng, đặc biệt là chuyện chăn gối. Vợ tôi ngày càng thờ ơ…
Mỗi lần tôi chủ động gần gũi, cô ấy đều kiếm cớ từ chối, khi thì cô ấy bảo mệt mỏi, khi thì cô ấy đau đầu. Dần dần, căn phòng ngủ vốn ấm áp trở nên lạnh lẽo và trống trải. Mỗi tháng, vợ chồng chỉ thân mật được đôi lần khiến tôi lúc nào cũng bức bối.
Tôi nghi ngờ vợ có mối quan hệ ngoài luồng nên âm thầm điều tra. Tuy nhiên, tôi không tìm ra được manh mối nào.
Không thể chịu đựng mãi sự ảm đạm, tôi quyết định ngồi lại nói chuyện thẳng thắn với vợ. Và câu trả lời của cô ấy khiến tôi vô cùng bất ngờ. Ngoại trừ lý do chịu ấm ức từ thời điểm sinh con thứ 2 cách đây đã 2-3 năm, vợ tôi chẳng đưa ra được lời giải thích nào rõ ràng hơn.
Thời điểm ấy, tôi đang trong giai đoạn nước rút cạnh tranh vị trí trưởng phòng hiện tại. Công việc bận rộn ngập đầu nên tôi có chểnh mảng việc chăm con. Nhưng tôi đâu có để cô ấy một mình?
Tôi đã bỏ tiền thuê osin phụ giúp toàn bộ việc nhà. Vậy mà vợ tôi lại ghi nhớ từng lần tôi về muộn, kể lể nhiều đêm tôi vô tình bỏ mặc cô ấy ôm con khóc. Những chuyện vụn vặt đó cứ âm ỉ tích tụ qua năm tháng, khiến tình cảm của cô ấy dành cho tôi phai nhạt dần, cuối cùng chuyển thành lãnh cảm.
Thật lòng, tôi không thể hiểu nổi tại sao chỉ có mấy chuyện nhỏ nhặt cũ rích từ đời nào mà vợ lại coi là vấn đề nghiêm trọng. Lẽ nào những lo toan, vất vả gánh vác kinh tế của tôi bao năm qua không đáng để cô ấy nhìn nhận?
Theo lời tư vấn của một người bạn thân, tôi khuyên vợ đi khám và điều trị tâm lý. Tôi cho rằng, vợ đang quá lo âu và đôi khi suy diễn quá mức. Dù đã nói rất khéo léo, cô ấy vẫn từ chối và khẳng định bản thân hoàn toàn bình thường.
Từ sau buổi nói chuyện, cô ấy có thay đổi một chút, song trong đời sống chăn gối, thái độ của cô ấy vẫn cứ nóng lạnh thất thường. Nhiều lúc nghĩ lại, tôi không biết có nên tin những lời vợ nói về lý do khiến cô ấy ngày càng không còn hứng thú với tôi. Có đúng thật là vì tôi đã ít quan tâm khi cô ấy mới sinh con hay là vì một lý do nào khác?
Dù đã rất cố gắng nhẫn nại, sự mệt mỏi trong tôi ngày một lớn. Tôi không tránh khỏi những suy nghĩ cho rằng vợ mình quá nhỏ nhen và tính toán.
Tôi bắt đầu thay đổi cách quản lý tài chính trong gia đình. Thay vì đưa gần như toàn bộ thu nhập cho vợ như trước, tôi quyết định chỉ đưa khoản chi tiêu cần thiết, còn lại tự mình quản lý. Không phải vì tiếc tiền hay muốn kiểm soát vợ, mà bởi trong lòng tôi dần xuất hiện suy nghĩ “thiếu niềm tin” ở vợ.
Thú thật trong thâm tâm tôi vẫn dấy lên một nghi ngờ: Vợ tôi đã có người khác, dù có thể mới chỉ dừng lại ở mức “ngoại tình tư tưởng”. Chỉ có như vậy, vợ tôi mới lạnh nhạt với tôi, sống cạnh chồng con mà tâm trí cứ để nơi đâu?
Thực sự tôi đang rất rối, không biết làm thế nào để tháo gỡ vấn đề của gia đình mình. Xin hãy cho tôi lời khuyên!

