Ngoại tình với đồng nghiệp trẻ, tôi lặng người khi biết chuyện vợ giấu kín

Ngoại tình với đồng nghiệp trẻ, tôi lặng người khi biết chuyện vợ giấu kín

Tôi cưới vợ năm 23 tuổi. Khi ấy tôi chỉ là một cậu sinh viên mới tốt nghiệp ngành thiết kế, còn cô ấy là trưởng phòng nhân sự của công ty đầu tiên tôi làm việc, lớn hơn tôi tới 12 tuổi.

Những năm đầu hôn nhân, cuộc sống thật đẹp. Tôi đi làm về muộn luôn có cơm nóng chờ sẵn. Tôi thất bại luôn có người động viên. Tôi từng nghĩ mình may mắn khi có một người vợ hiểu chuyện, chín chắn, biết chăm lo, vun vén cho gia đình.

Sau 5 năm kết hôn, chúng tôi có một con gái và một con trai. Cuộc sống bận rộn hơn nhưng cũng ấm áp hơn. Căn nhà nhỏ lúc nào cũng đầy tiếng cười.

Có hậu phương vững chắc, công việc của tôi lên như diều gặp gió. Từ một nhân viên thiết kế bình thường, tôi trở thành trưởng nhóm rồi thành giám sát thiết kế, thu nhập cao hơn, các mối quan hệ cũng nhiều hơn.

Người ta thường nói đàn ông dễ thay lòng khi thành công. Ngày trước nghe câu ấy tôi cười nhạt. Đến khi nhìn lại, tôi mới biết mình cũng không khác gì những người khác.

Ở tuổi 28, mỗi ngày tôi đều tiếp xúc với những cô gái trẻ đẹp. Các em thực tập sinh, nhân viên mới hay người mẫu quảng bá sản phẩm đều trẻ trung và tràn đầy sức sống. Trong khi đó, vợ tôi đã 40 tuổi.

Tôi cũng không biết từ bao giờ, mình bắt đầu để ý đến tuổi tác của vợ. Nhất là những khi đi cùng nhau, ai đó không biết tưởng chúng tôi là chị em. Tôi bắt đầu ngại đi cùng vợ ra ngoài, ngại phải giới thiệu vợ trước những mối quan hệ mới.

Xem Thêm:  Vừa ly hôn rời khỏi tòa, vợ ghé tai tiết lộ một điều khiến tôi tái mặt

Rồi Trang xuất hiện. Cô ấy là nhân viên mới chuyển về phòng tôi. Trang 25 tuổi, độc thân và rất xinh đẹp. Điều khiến tôi rung động không phải ngoại hình, mà là ánh mắt ngưỡng mộ mỗi khi cô ấy nhìn tôi.

Có lẽ đàn ông ai cũng có lòng tự mãn. Khi được một cô gái liên tục khen ngợi mình, cảm giác ấy rất dễ gây nghiện. Tôi bắt đầu mong chờ những cuộc trò chuyện với Trang nhiều hơn mức bình thường.

Một buổi liên hoan công ty, mọi người đều uống khá nhiều. Tôi cũng vậy. Không hiểu sao tối hôm ấy tôi lại kể với Trang rằng mình đã chán cuộc hôn nhân hiện tại. Tôi kể về khoảng cách tuổi tác. Tôi kể về sự nguội lạnh của đời sống vợ chồng. Tôi kể đủ thứ khiến mình trở nên đáng thương. Chỉ có điều tôi quên kể những hy sinh mà vợ đã dành cho tôi suốt nhiều năm qua.

Sau hôm đó, chúng tôi chính thức bước qua giới hạn. Trang nói cô ấy yêu tôi. Cô ấy muốn xây dựng tương lai với tôi. Thậm chí, tôi từng thoáng nghĩ đến chuyện ly hôn. Tôi sẽ nuôi một đứa con, vợ nuôi một đứa.

Tôi bắt đầu về nhà muộn hơn. Tin nhắn của Trang xuất hiện nhiều hơn tin nhắn của vợ. Tôi biết mình đang lún dần vào mối quan hệ sai trái nhưng lại không thể dừng lại. Mỗi ngày tôi đều tự nhủ sẽ kết thúc mọi chuyện. Nhưng rồi ngày nào tôi cũng thất bại.

Một chiều đang họp với khách hàng, tôi nhận được điện thoại từ bệnh viện báo vợ tôi đang nằm viện. Tôi bỏ dở cuộc họp, phóng xe đến bệnh viện mà trong đầu trống rỗng. Bác sĩ nói vợ tôi bị ngất do suy nhược cơ thể. Mấy ngày trước gần như cô ấy không ăn uống gì. Cô ấy cũng than không ngủ được nhưng tôi không quá để tâm.

Xem Thêm:  Chồng bỏ mặc tôi để đi an ủi bạn thân khác giới, tôi có đang ghen vô lý?

Tôi ngồi bên giường bệnh nhìn gương mặt xanh xao của vợ. Cho đến lúc ấy, tôi mới thật sự nhìn rõ vợ mình tiều tụy đến mức nào.

Nhân viên y tế mang túi xách của vợ trả lại cho tôi, đề nghị tôi kiểm tra. Tôi lôi chiếc điện thoại của vợ ra khỏi túi xách, đúng lúc màn hình sáng lên vì có tin nhắn mới. Tôi biết mình không nên đọc, nhưng rồi tôi vẫn mở ra. Mật khẩu điện thoại vẫn là ngày cưới của chúng tôi.

Đó là tin nhắn của một người bạn thân của vợ mà tôi biết. Cô ấy hỏi vợ tôi định tính mọi chuyện thế nào. Tôi lướt lên trên là hàng chục tấm ảnh tôi và Trang đi cùng nhau. Có ảnh ở quán cà phê. Có ảnh ở khách sạn trong chuyến công tác. Có ảnh chúng tôi nắm tay nhau mà chính tôi cũng không biết đã bị chụp từ lúc nào.

Bên dưới là dòng tin nhắn ngắn ngủi: “Mình xin lỗi vì phải nói sự thật. Nhưng cậu cần biết”. Vợ tôi chỉ xem, không nhắn lại một dòng nào.

Lịch sử cuộc trò chuyện cho thấy những bức ảnh ấy đã được gửi từ hơn một tháng trước. Nghĩa là suốt một tháng nay, vợ tôi biết tất cả. Nhưng cô ấy không hề chất vấn tôi. Không khóc lóc. Không đánh ghen.

Cô ấy vẫn chăm lo cho tôi, cho các con như thường ngày. Nhưng giờ tôi mới biết lý do vì sao cô ấy mất ngủ, vì sao đến bữa nuốt không trôi. Là vì cô ấy đã kìm giữ nỗi đau ấy trong lòng mà chính tôi cũng không hiểu vì sao cô ấy biết rõ nhưng lại chọn im lặng. Đêm đó, tôi ngồi bên giường bệnh đến gần sáng.

Xem Thêm:  Chồng muốn tôi nghỉ việc ở nhà chăm con, nhưng không muốn nuôi vợ

Tôi bị đánh thức bởi tiếng vợ gọi, cùng với đó là tiếng báo tin nhắn trong điện thoại “Anh yêu ngủ dậy chưa? Mới sáng ra đã nhớ anh rồi” mà Trang gửi. Tôi bấm nút xóa không chần chừ rồi hỏi vợ thích ăn cháo gì để đi mua. Cô ấy nhìn tôi lắc đầu, nước mắt lặng lẽ chảy ra.

Tôi nắm lấy bàn tay cô ấy, giọng run run: “Là tại anh không tốt nên làm em khổ phải không? Xin lỗi em, anh biết mình sai rồi. Tha thứ cho anh, cho anh cơ hội sửa sai để bù đắp cho em nhé. Tha thứ cho anh, vì các con, vì gia đình chúng ta được không?”.

Lời tôi vừa dứt, vợ bỗng òa khóc. Tiếng khóc kìm nén bao lâu nay: “Em tưởng anh hết thương em rồi”. Tôi ôm vợ vào lòng, vừa xúc động vừa thấy hổ thẹn. Cũng may, vợ còn cho tôi một lối quay về.

Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Nguồn: https://dantri.com.vn/tinh-yeu-gioi-tinh/ngoai-tinh-voi-dong-nghiep-tre-toi-lang-nguoi-khi-biet-chuyen-vo-giau-kin-20260619222249675.htm