Tát vợ một cái rồi phải hối hận nhiều ngày

Tát vợ một cái rồi phải hối hận nhiều ngày

Tát vợ một cái rồi phải hối hận nhiều ngày
Tôi biết dù lý do gì thì dùng bạo lực là sai, cái tát ấy không giải quyết được vấn đề, chỉ khiến khoảng cách giữa vợ chồng lớn hơn.
Tôi và vợ yêu nhau gần ba năm rồi mới quyết định kết hôn. Khoảng thời gian ấy đủ để tôi tin cả hai hiểu nhau và có thể cùng xây dựng một gia đình hạnh phúc. Sau hơn bốn năm chung sống, chúng tôi có hai con, một trai một gái. Các con khỏe mạnh, ngoan ngoãn. Từ ngày có con, cuộc sống thay đổi rất nhiều, chi phí sinh hoạt tăng lên, con cái còn nhỏ nên lúc nào cũng cần người chăm sóc. Tôi làm kỹ sư cho một công ty xây dựng, thường xuyên tăng ca hoặc đi công tác ngắn ngày để có thêm thu nhập. Tôi chỉ mong kiếm đủ tiền trả khoản vay mua căn hộ, lo cho các con được học hành đầy đủ và để vợ bớt vất vả. Vì mải mê với công việc, tôi cũng ít dành thời gian trò chuyện với vợ như trước.

Mỗi lần xảy ra mâu thuẫn, vợ thường bế con về nhà bố mẹ đẻ vài ngày. Ban đầu tôi luôn là người chủ động gọi điện xin lỗi, dù biết không phải lúc nào mình cũng sai, chỉ vì không muốn các con thiếu đi không khí gia đình. Càng về sau, chuyện ấy lặp lại nhiều lần khiến tôi cảm thấy bất lực. Có những lần tôi muốn sang đón con về nhưng vợ không đồng ý gặp, chỉ nhắn rằng khi nào cô ấy nguôi giận sẽ tính tiếp. Điều khiến tôi buồn hơn là tôi luôn có cảm giác mình đứng sau rất nhiều mối quan hệ khác của vợ. Cô ấy sẵn sàng bỏ cả buổi tối để giúp đồng nghiệp hoàn thành công việc, nhiệt tình đưa đón bạn bè khi họ cần, nhưng khi tôi nhờ hỗ trợ một vài việc giấy tờ hoặc chăm con để kịp xử lý công việc thì thường nhận được câu trả lời: “Anh tự lo đi”.

Xem Thêm:  Tôi khó chịu không chỉ vì chồng gửi 5 triệu mỗi tháng cho ba mẹ

Tôi chưa từng tiếc công sức vì vợ. Bạn bè của cô ấy cần sửa máy tính, chuyển đồ hay làm thủ tục gì, tôi đều cố gắng giúp. Thế nhưng chưa bao giờ vợ quan tâm đến tôi chứ đừng nói đến những người xung quanh tôi. Có hôm vợ đi cà phê với bạn khá lâu, trong khi hai con ở nhà chờ mẹ. Tôi góp ý nhẹ nhàng nhưng cô ấy cho rằng tôi quá khắt khe và thích kiểm soát.

Một vấn đề khác khiến gia đình luôn căng thẳng là mối quan hệ giữa vợ và mẹ tôi. Mẹ kỹ tính, còn vợ lại thẳng tính nên hai người rất dễ va chạm. Tối nào vợ cũng kể những điều không hài lòng về mẹ, còn tôi chỉ biết lắng nghe rồi tìm cách giải thích để cả hai hiểu nhau hơn. Tôi luôn nói rằng nếu mẹ có điều gì chưa đúng, tôi sẽ góp ý riêng với bà, nhưng dường như điều đó không giúp tình hình khá hơn.

Đỉnh điểm là cách đây vài ngày, vợ và mẹ xảy ra cãi vã lớn. Trong lúc nóng giận, vợ bế con đòi về ngoại ngay. Tôi cố giữ con lại vì không muốn các cháu chứng kiến cảnh bố mẹ mỗi người một nơi khi mâu thuẫn. Hai bên giằng co, không ai chịu nhường ai, trong cơn tức giận, tôi đã không kiềm chế được và tát vợ một cái. Cô ấy khóc, nói sẽ ly hôn. Khi nhìn hai đứa con sợ hãi khóc theo, tôi ân hận vô cùng.

Xem Thêm:  Chồng phản bội tôi trước ngày cưới một tháng

Tôi biết dù bất kỳ lý do gì thì việc dùng bạo lực là sai. Cái tát ấy không giải quyết được vấn đề mà chỉ khiến khoảng cách giữa hai vợ chồng lớn hơn. Từ hôm đó đến nay, tôi luôn tự trách bản thân. Tôi không muốn trở thành một người chồng vũ phu, càng không muốn các con lớn lên trong ký ức về những cuộc cãi vã của bố mẹ.

Tôi vẫn còn rất thương vợ và mong gia đình được trọn vẹn. Thế nhưng tôi cũng không biết phải làm thế nào để hóa giải những mâu thuẫn kéo dài giữa vợ và mẹ, cũng như hàn gắn tình cảm vợ chồng sau chuyện vừa xảy ra. Tôi nên tiếp tục cố gắng níu kéo hay vợ chồng cần một khoảng lặng để bình tĩnh nhìn lại? Mong nhận được những lời chia sẻ chân thành từ mọi người.

Hoàng Nam

Nguồn: https://vnexpress.net/tat-vo-mot-cai-roi-phai-hoi-han-nhieu-ngay-5105631.html