Tôi 45 tuổi, ở cái tuổi lẽ ra người ta đã có một sự nghiệp ổn định và bắt đầu nghĩ đến chuyện tích lũy cho tuổi già, tôi lại phải đứng bên bờ vực của sự chênh vênh và bất định. Vợ chồng tôi có một căn nhà ở vùng ven. Thế nhưng để tiện cho công việc của bố mẹ và việc học của ba đứa con, cả gia đình chấp nhận thuê nhà ở trung tâm thành phố. Chồng tôi làm tài xế, thu nhập mỗi tháng 13 triệu đồng. Khoản tiền này anh dùng để lo trọn vẹn chi phí thuê nhà, điện nước khoảng 9 triệu đồng/tháng. Tôi là nhân viên văn phòng (mảng sales dự án) trước đây, mức thu nhập khá tốt của tôi để lo toàn bộ chi phí sinh hoạt, ăn uống và học hành cho ba đứa trẻ.
Mọi chuyện có lẽ vẫn êm đềm nếu như một năm trở lại đây, công việc của tôi không gặp khó khăn chồng chất. Nhận thấy bản thân không thể chống lại đợt sóng đào thải khốc liệt của thị trường, tôi chủ động xin nghỉ việc. Tôi gom hết số tiền tích cóp bấy lâu để ra kinh doanh riêng với hy vọng tìm một lối đi mới.
Thế nhưng, “trời không chiều lòng người”, vì quá tin tưởng và làm việc bằng sự tận tâm, nhiệt tình, tôi đã bị một người trong nghề lợi dụng. Kết quả là bao nhiêu công sức tôi bỏ ra thì người khác hưởng lợi. Còn tôi, vì hai chữ “trách nhiệm” và “uy tín” của bản thân đành cắn răng ôm một khoản lỗ lớn. Đó là toàn bộ số tiền tiết kiệm chắt chiu từ những năm tháng tôi đi làm thuê. Nhận ra sự cay đắng ấy, tôi quyết định dừng lại để bảo toàn chút vốn liếng cuối cùng.
Tôi chuyển hướng sang làm cộng tác viên tự do. Dù có thu nhập nhưng nguồn tiền rất bấp bênh, lại đối mặt với rủi ro mất sạch khách hàng bất cứ lúc nào. Để tìm kiếm sự ổn định, tôi miệt mài rải CV khắp nơi. Các công ty gọi phỏng vấn cũng nhiều, nhưng có lẽ rào cản tuổi tác đã tước đi cơ hội cạnh tranh của tôi trước các bạn trẻ năng động.
Từ đầu năm đến nay, đêm nào tôi cũng nằm suy nghĩ đến rơi nước mắt. Nhìn ba đứa con đang tuổi ăn tuổi học, tôi tự nhủ không thể buông xuôi, cũng không thể dồn hết áp lực lên vai người chồng tài xế. Ở tuổi 45, tôi chợt nhận ra mình không còn quyền kiêu hãnh của một người làm sales thu nhập cao ngày trước. Tôi tự hỏi: Liệu ở tuổi này, có nên đi học một cái nghề để tự buôn bán nhỏ, hay chấp nhận đi làm giúp việc, làm bảo mẫu?
Giờ đây, chỉ cần có tiền nuôi con ăn học đầy đủ, kiếm được tiền thì tôi cũng cam lòng. Tương lai phía trước thật mờ mịt, nhưng trước mắt tôi biết mình cần phải tiếp tục tìm việc. Rất mong nhận được lời khuyên và sự đồng cảm từ các bạn để tôi có thêm động lực vượt qua giai đoạn khủng hoảng này.
Ngọc Hoa
Nguồn: https://vnexpress.net/45-tuoi-mat-viec-toi-loay-hoay-tim-cach-nuoi-ba-con-5088530.html

