Nhiều người sẽ gọi tôi là kẻ thực dụng, là đào mỏ. Nhưng thanh xuân của phụ nữ ngắn ngủi lắm, nếu không đo lường bản lĩnh đàn ông, chẳng lẽ đợi đến lúc kết hôn sinh con mới ngã ngửa vì lấy nhầm một kẻ bủn xỉn?
Tôi nghĩ tình yêu mà chỉ có một túp lều tranh hai trái tim vàng thì chỉ tồn tại trong cổ tích. Ở cái thời đại mà bước ra cửa là tốn tiền, mọi lời hứa hẹn yêu đương trọn đời sẽ tan thành mây khói nếu không có sự đảm bảo về mặt tài chính.
Tôi năm nay 26 tuổi, ngoại hình sáng, công việc ổn định, tự lo được cho bản thân. Chính vì thế, tiêu chuẩn chọn bạn trai của tôi chưa bao giờ dừng lại ở mức… anh hiền lành và thương em.
Tôi cần một người đàn ông ga lăng, chịu chi, và quan trọng nhất là hào phóng với tôi. Để tìm ra người như vậy, tôi có một phép thử riêng. Tôi thường rủ hội bạn thân đi cùng trong những buổi hẹn hò đầu tiên và chọn những nhà hàng thật sang trọng.
Và câu chuyện về hóa đơn 10 triệu đồng tuần trước chính là minh chứng rõ nhất cho việc: Đừng bao giờ tin vào những lời mật ngọt của đàn ông cho đến khi họ rút ví ra.
Hoàng hơn tôi 4 tuổi, làm trưởng phòng cho một công ty truyền thông. Qua cách Hoàng thể hiện trên mạng xã hội và những lần đi cafe đầu tiên, anh luôn xây dựng hình ảnh một người đàn ông thành đạt, tinh tế và cực kỳ chiều chuộng phụ nữ. Hoàng lái xe hơi sang, mặc đồ hiệu, và luôn miệng nói: “Với anh, tiền bạc không thành vấn đề, quan trọng là người phụ nữ đi cùng anh phải cảm thấy vui vẻ và xứng đáng”.
Nghe thì bùi tai đấy, nhưng tôi không phải cô bé mới lớn để dễ dàng mờ mắt. Khi Hoàng ngỏ ý muốn mời tôi một bữa tối thật lãng mạn để chính thức “nâng cấp” mối quan hệ, tôi mỉm cười đáp: “Hôm đó mấy cô bạn thân của em cũng đang rảnh, hay em rủ các bạn đi cùng cho vui nhé? Chúng em thân nhau lắm, em cũng muốn anh ra mắt hội chị em”.
Hoàng gật đầu cái rụp, cười rất tươi: “Được quá chứ em, càng đông càng vui. Em cứ chọn chỗ nào ngon và đẹp nhất, anh lo”.
Tôi chọn một nhà hàng Nhật Bản hạng sang nằm ẩn mình trên con phố trung tâm, chuyên phục vụ Omakase (hình thức đầu bếp tự quyết định thực đơn dựa trên nguyên liệu cao cấp nhất trong ngày). Đi cùng tôi là 3 cô bạn thân, những người cũng sành sỏi và quen với lối sống có tiêu chuẩn cao.
Khi bước vào phòng VIP với không gian được bài trí bằng gỗ trầm hương và ánh đèn vàng mờ ảo, tôi thấy Hoàng khẽ khựng lại một nhịp, nhưng anh vẫn cố giữ nụ cười lịch thiệp kéo ghế cho tôi.
Chúng tôi bắt đầu gọi món. Đã gọi là phép thử thì phải thử cho chót. Tôi không nương tay khi gọi những phần ăn đắt đỏ nhất: Sashimi bụng cá ngừ vây xanh tươi rói chuyển bằng máy bay trong ngày, thịt bò Wagyu A5 nướng đá muối Himalaya, nhím biển nguyên vỏ, và tất nhiên không thể thiếu 2 chai Sake thượng hạng được vẩy vàng lá.
Trong suốt bữa ăn, chúng tôi trò chuyện rôm rả về những chuyến du lịch châu Âu, về túi xách, về mỹ phẩm. Hoàng ban đầu còn hùa theo, nhưng càng về sau, khi những món ăn xa xỉ liên tục được dọn lên, tôi để ý thấy nụ cười của anh bắt đầu gượng gạo. Anh uống nước lọc nhiều hơn uống rượu, thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn sang cuốn thực đơn để trên mép bàn.
Đỉnh điểm là lúc gọi tính tiền, khi cô phục vụ bưng khay gỗ bước vào, đặt tờ hóa đơn trước mặt Hoàng. Tôi liếc nhanh, hơn 10 triệu đồng.
Không gian bỗng chốc im ắng lạ thường. Hoàng lật tờ hóa đơn lên, sắc mặt anh chuyển từ hồng hào sang xám ngoét. Bàn tay anh cầm thẻ tín dụng hơi run lên khi đưa cho nhân viên. Dù anh cố gắng nói thản nhiên: “Bữa tối tuyệt lắm, hy vọng các em ngon miệng”, nhưng giọng điệu đã lạc hẳn đi, không còn sự tự tin phong độ như lúc mới bước vào.
Lúc ra về, Hoàng lấy lý do công ty có việc đột xuất cần xử lý gấp nên nhờ tôi và các bạn tự gọi taxi về, dù trước đó anh hứa sẽ đưa đón tận nơi. Tôi mỉm cười vẫy tay chào tạm biệt, trong lòng đã biết rõ kết quả của bài kiểm tra này.
Và đúng như tôi dự đoán. Sáng hôm sau, tôi không thấy tin nhắn chào buổi sáng ngọt ngào nào. Trưa không, tối cũng không. Sang ngày thứ 3, tôi chủ động nhắn một tin lịch sự: “Cuối tuần mình đi cafe nhé”.
Kết quả là anh đã… block tôi trên Zalo, hủy kết bạn trên Facebook và số điện thoại thì “thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được”. Một người đàn ông 30 tuổi, mặc vest bảnh bao, lái xe hơi, lại chọn cách trốn chạy hèn nhát chỉ vì một bữa ăn 10 triệu đồng!
Hội bạn tôi nghe chuyện thì cười phá lên, mắng tôi “chơi ác”. Còn có người quen biết chuyện thì xì xầm bảo tôi quá quắt, đào mỏ, lừa đảo. Nhưng tôi xin hỏi ngược lại: Tôi sai ở đâu?
Thứ nhất, chính anh là người mạnh miệng tuyên bố tiền bạc không thành vấn đề và đồng ý cho tôi mời bạn bè. Nếu không đủ khả năng, anh hoàn toàn có quyền từ chối hoặc đề xuất một địa điểm khác phù hợp hơn. Sự sĩ diện hão của đàn ông mới là thứ nực cười nhất.
Thứ 2, 10 triệu đồng cho một buổi ra mắt hội bạn thân của người con gái mình theo đuổi là đắt đỏ sao? Nếu ngay cả việc chi trả cho một bữa ăn ngon để làm vui lòng tôi và những người thân thiết của tôi mà anh ta còn xót của, thì lấy gì làm đảm bảo cho tương lai?
Sau này yêu nhau, lễ tết biếu xén hai bên gia đình, anh ta có tính toán từng đồng không? Khi tôi mang nặng đẻ đau, muốn nằm viện quốc tế cho đỡ khổ, liệu anh ta có bắt tôi ra viện công nằm chen chúc chỉ vì tiếc tiền? Mua hộp sữa ngoại cho con chắc anh ta cũng phải đắn đo nâng lên đặt xuống?
Phụ nữ sinh ra là để được trân trọng và chiều chuộng. Kẻ ki bo, tính toán từng đồng trong lúc tán tỉnh thì chắc chắn là không đủ bao dung và năng lực để gánh vác cuộc sống gia đình. Tôi không đòi hỏi một tỷ phú, nhưng tôi cần một người đàn ông dám vung tay vì nụ cười của mình, chứ không phải kẻ nhìn tờ hóa đơn mà đổ mồ hôi hột rồi bỏ chạy mất dép.
Xin hỏi, tôi suy nghĩ và hành động như vậy có đúng không?
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

