Tôi hối hận vì không nghe lời vợ, quyết ‘bỏ phố về quê’
Tôi từng là người rất lạc quan, vậy mà giờ chỉ cần nghe ai nhắc đến nơi ở cũ là lòng nặng trĩu.
Tôi 36 tuổi, quê miền Tây, lên Bình Dương lập nghiệp từ khi mới ra trường. Hơn 10 năm đi làm, tôi đổi vài công ty rồi mới có được công việc ổn định. Vợ chồng đều là nhân viên văn phòng, thu nhập không cao nhưng đủ trang trải, còn dành dụm mua được một căn hộ trả góp. Hai năm trước, con trai đầu lòng ra đời, cuộc sống tuy bận rộn nhưng bình yên.
Biến cố bắt đầu khi bố tôi phát hiện mắc bệnh, mẹ ở quê một mình vừa chăm bố vừa quán xuyến vườn tược. Mỗi lần gọi điện, nghe mẹ nói bố yếu hơn, tôi lại day dứt. Tôi là con trai cả, các em đều làm ăn xa nên lúc nào cũng nghĩ mình phải về gần bố mẹ. Sau nhiều tháng cân nhắc, tôi quyết định xin nghỉ việc, bán chiếc ôtô cũ, đưa vợ con về quê sinh sống.
Tôi tính toán khá kỹ. Một người quen hứa nhận tôi vào làm quản lý xưởng, vợ có thể xin việc ở một cửa hàng gần nhà. Chúng tôi còn dự định sau vài năm sẽ mở đại lý vật liệu xây dựng vì quê tôi đang phát triển. Vợ ban đầu không đồng ý. Cô ấy nói cuộc sống ở thành phố đã ổn định, con cũng quen môi trường, còn về quê là bắt đầu lại từ đầu. Nhưng cuối cùng, vì tôn trọng quyết định của chồng, cô ấy vẫn theo tôi.
Nhưng mọi chuyện không như tôi nghĩ. Công việc hứa hẹn ban đầu chỉ kéo dài hơn một tháng rồi người quen báo khó khăn, không thể giữ tôi lại. Tôi phải nhận việc khác với mức lương chưa bằng một nửa trước đây. Vợ cũng mất nhiều tháng mới xin được việc, lương thấp, lại phải gửi con xa nhà vì không có trường phù hợp gần nơi ở. Từ căn hộ riêng đầy đủ tiện nghi, cả nhà chuyển sang thuê một căn nhà cấp bốn vì chưa kịp sửa lại nhà cũ của bố mẹ. Chi tiêu ngày càng eo hẹp. Có hôm con sốt giữa đêm, hai vợ chồng chạy gần 20 km mới tới bệnh viện. Nhìn vợ ôm con ngồi sau xe máy, tôi bắt đầu thấy nghi ngờ quyết định của mình.
Điều khiến tôi áy náy nhất là chưa giúp được bố mẹ nhiều như mong muốn, trong khi lại kéo vợ con vào cảnh chật vật. Nhiều đêm, tôi nằm trằn trọc nghĩ nếu ngày đó không nóng vội, tiếp tục làm việc ở thành phố thêm vài năm rồi mới tính tiếp, có lẽ mọi chuyện đã khác. Giờ có muốn trở lại thành phố cũng không thể mua được căn nhà như trước nữa. Giá nhà tăng cao quá sức tôi có thể mua. Chưa kể tuổi như tôi, giờ đi xin việc rất khó. Tôi từng là người rất lạc quan, vậy mà giờ chỉ cần nghe ai nhắc đến nơi ở cũ là lòng nặng trĩu.
May mắn vợ chưa từng trách tôi. Mỗi lần thấy tôi ngồi thẫn thờ, cô ấy chỉ nói: “Mình còn sức khỏe, còn có nhau thì còn làm lại được”. Chính câu nói ấy giúp tôi gượng dậy nhưng trong lòng vẫn chưa thôi dằn vặt. Hãy cho tôi lời khuyên để vui vẻ gạt bỏ quá khứ và làm lại từ đầu, để cho tôi cân bằng lại cuộc sống, có được niềm vui và hăng hái trong công việc. Cảm ơn những lời chia sẻ của các anh chị rất nhiều.
Hữu Minh
Nguồn: https://vnexpress.net/toi-hoi-han-vi-khong-nghe-loi-vo-quyet-bo-pho-ve-que-5100635.html

