Chồng tốt nhưng tôi không thể toàn tâm toàn ý với anh
Tôi sợ nhất là một ngày nào đó chồng biết được sự thật, anh sẽ tổn thương lắm khi vợ mình lại luôn nghĩ về người cũ.
Tôi 33 tuổi, kết hôn hơn ba năm. Nhìn từ bên ngoài, ai cũng nghĩ tôi có một cuộc sống đáng hạnh phúc. Chồng hiền lành, có công việc ổn định, yêu thương và tôn trọng vợ. Gia đình hai bên hòa thuận, kinh tế không quá dư dả nhưng cũng chẳng thiếu thốn. Chúng tôi chưa có con vì đang điều trị hiếm muộn, chồng chưa bao giờ than phiền hay tạo áp lực cho tôi. Tôi có một chuyện luôn giữ trong lòng, không dám nói với ai, đó là chưa lúc nào tôi quên được người cũ.
Tôi quen anh vào những năm đầu mới đi làm. Anh xuất thân trong một gia đình nghèo ở miền Trung. Mẹ anh mất sớm, bố làm nghề tự do, cuộc sống vô cùng chật vật. Tôi lớn lên trong một gia đình khá giả, được bố mẹ bao bọc từ nhỏ. Bốn năm yêu nhau là khoảng thời gian đẹp nhất tuổi trẻ của tôi. Anh không giàu, cũng chẳng biết nói những lời hoa mỹ, thế nhưng luôn dành cho tôi sự quan tâm chân thành. Khi tôi áp lực công việc, anh luôn lắng nghe, chia sẻ, giúp tôi có lại năng lượng tích cực. Ở bên anh, tôi luôn được là chính mình.
Thế nhưng tình yêu ấy lại bị gia đình tôi phản đối. Bố mẹ bảo anh không đủ điều kiện để mang lại cho tôi cuộc sống ổn định. Ban đầu tôi còn kiên quyết bảo vệ tình yêu của mình, rồi những lời khuyên, những lần so sánh, những áp lực vô hình khiến tôi dần dao động. Cuối cùng, tôi đành chia tay anh. Đó là quyết định mà đến tận giờ tôi vẫn ân hận nhất. Anh tìm mọi cách níu kéo nhưng tôi từ chối. Tôi nghĩ rồi thời gian sẽ giúp cả hai quên nhau, tôi sẽ gặp được một người phù hợp hơn, bản thân đã quá tự tin rằng mình đủ lý trí để bước tiếp. Thế nhưng cuộc sống không diễn ra như tôi tưởng.
Khoảng hai năm sau, tôi quen chồng qua sự giới thiệu của người thân. Anh là người tử tế, hiền lành, không tứ đổ tường. Chỉ sau vài tháng tìm hiểu, tôi đồng ý kết hôn, nghĩ rằng đây là người đàn ông có thể mang lại cuộc sống bình yên, hạnh phúc cho mình. Tôi chưa từng lừa dối chồng điều gì. Khi cưới anh, tôi thật lòng muốn bắt đầu một cuộc sống mới. Thế nhưng càng sống, tôi càng nhận ra mình không thể quên được người cũ. Có những đêm nằm cạnh chồng, tôi bất chợt nhớ đến người cũ. Chỉ cần nghe một bài hát quen, đi ngang con đường từng hẹn hò hay nhìn thấy một quán cà phê cũ, mọi kỷ niệm lại ùa về.
Chồng luôn đối xử với tôi rất tốt, chiều chuộng và chăm sóc tôi. Càng nhận được sự yêu thương của chồng, tôi càng thấy mình tệ bạc. Tôi không ngoại tình, cũng không nhắn tin tình cảm hay lén lút gặp người cũ. Sau ngày tôi lấy chồng, chúng tôi gần như cắt liên lạc hoàn toàn. Tôi không biết anh đang sống thế nào, đã lập gia đình hay chưa. Thỉnh thoảng nghe bạn bè nhắc đến tên anh, tim tôi vẫn nhói lên nhưng tôi chưa bao giờ chủ động tìm kiếm.
Tôi sợ nhất là một ngày nào đó chồng biết được sự thật, anh sẽ tổn thương lắm khi vợ mình lại luôn nghĩ về người cũ. Có lẽ, người đáng trách nhất trong câu chuyện này chính là tôi. Tôi không trách bố mẹ, không trách người cũ, càng không có lý do gì để trách chồng, mọi lựa chọn đều do tôi quyết định. Chỉ là khi còn trẻ, tôi đã đánh mất người mình yêu nhất để rồi giờ mới hiểu có những thứ mất đi sẽ không bao giờ tìm lại được. Có ai ở hoàn cảnh giống tôi không? Làm sao để khép lại quá khứ? Tôi không muốn cả cuộc đời cứ sống trong cảnh đồng sàng dị mộng như này. Cảm ơn các bạn đã đọc tâm sự của tôi.
Như Nguyệt
Nguồn: https://vnexpress.net/chong-tot-nhung-toi-khong-the-toan-tam-toan-y-voi-anh-5101699.html

