Gia đình tôi phải bỏ xứ ra đi để trốn chạy người anh trai nghiện ngập

Gia đình tôi phải bỏ xứ ra đi để trốn chạy người anh trai nghiện ngập

Gia đình tôi phải bỏ xứ ra đi để trốn chạy người anh trai nghiện ngập
Không có tiền là anh chửi bới, bán đồ đạc, tới cơ quan mẹ làm loạn; đi tù, cai nghiện… anh đều trải qua nhưng không thay đổi được gì.
Đọc bài “Gia đình cháu từ mặt anh trai nghiện cờ bạc 10 năm”, tôi thấy đồng cảm và xin chia sẻ với các bạn câu chuyện của gia đình tôi. Vì công việc nên bố tôi công tác ở tỉnh khác, tháng về nhà một lần, mẹ nuôi hai anh em tôi. Do không có đàn ông trong nhà nên anh trai chơi bời và bỏ học từ năm lớp 10. Rồi anh lại chơi với nhóm bạn xấu và dần nghiện ngập. Tôi nhớ đầu những năm 2000, lương của mẹ có 800 nghìn đồng nhưng anh trai quậy phá và đòi cấp 200 nghìn đồng mỗi ngày để có tiền hút chích. Không có tiền là anh chửi bới, bán đồ đạc, tới cơ quan mẹ để làm loạn. Đi tù, đi cai nghiện… anh đều trải qua nhưng không thay đổi được gì.

Năm 2005, cả gia đình tôi gồng hết sức và cũng là năm mẹ nghỉ hưu nên mọi người quyết định bỏ anh lại một mình. Mẹ tôi vì tình mẫu tử, cuối cùng đã để lại sổ hưu cho anh, cả 3 người chuyển đi nơi khác sinh sống. Tôi cố gắng học hành và sau này đi làm, ổn định cuộc sống. Từng ấy năm, gia đình bỏ mặc anh tự sinh tự diệt, không còn quan tâm anh sống như thế nào.

Xem Thêm:  Chồng ở nhà 'nghỉ ngơi' 2 tháng rồi ăn bám vợ suốt 2 năm trời

Cũng từng ấy năm, bóng ma tâm lý của gia đình tôi vẫn còn nặng trĩu. Chúng tôi xa quê hương, xa họ hàng, xa nhà từng ấy năm đến tận bây giờ. Tuy nhiên, cuộc sống vẫn phải tiếp tục và tiến về phía trước các bạn ạ. Một chút trải lòng với các bạn, mong nhận được sự đồng cảm.

Duyên Hải

Nguồn: https://vnexpress.net/gia-dinh-danh-tu-mat-anh-toi-de-co-cuoc-song-yen-on-5105387.html