Năm nay tôi 32 tuổi, lập gia đình được 3 năm và đã có một cậu con trai nhỏ. Vợ chồng tôi đang sống trong căn hộ chung cư do mẹ tôi đứng tên, thuộc khu vực trung tâm Hà Nội.
Là con gái duy nhất của mẹ, tôi tin sau này, căn hộ đó mẹ cũng sẽ dành cho tôi. Trải qua những năm tháng thăng trầm thuở ấu thơ, tôi nghĩ, cuộc sống của mình đang dần tốt đẹp. Nhưng bão tố ập đến, đẩy tôi vào bi kịch giằng xé giữa một bên là người mẹ tôi kính trọng nhất và một bên là người chồng mà tôi vẫn còn thương.
Mẹ tôi là một phụ nữ bản lĩnh. Bà buôn bán vải và phụ kiện may mặc từ nhiều năm trước nên sớm có khoản tích lũy. Khi có tiền, bà dành mua vàng, nhà đất. Hiện mẹ sống một mình tại căn hộ chung cư cao cấp. Vợ chồng tôi ở căn hộ thứ hai của bà ngay gần đó.
Chồng tôi từ tỉnh lẻ lên Hà Nội lập nghiệp. Ngày mới cưới, nếu mua nhà chúng tôi phải vay mượn đến 30-40% giá trị căn hộ. Bởi vậy, tôi khuyên anh về ở căn hộ của mẹ để tiết kiệm chi phí.
Mẹ từng chia sẻ riêng với tôi, sau này hai căn hộ cũng sẽ là của vợ chồng tôi. Tôi từng nghĩ mình thật may mắn vì luôn có mẹ làm chỗ dựa vững chắc.
Nhưng cuộc đời thật trớ trêu. Bằng linh cảm nhạy bén của người phụ nữ, cách đây không lâu, tôi nhận ra những thay đổi khác lạ từ chồng. Anh chểnh mảng việc nhà, lộ trình đi lại bất thường.
Khi âm thầm kiểm tra điện thoại, tôi như vỡ vụn khi phát hiện anh đang qua lại với người cũ – cô bạn học cùng cấp 3 mới đi xuất khẩu lao động về.
Có lẽ vì đó từng là mối tình đầu dang dở, nên khi cô ấy chủ động tìm gặp, anh đã dễ dàng xao động. Anh thề thốt rằng cả hai mới chỉ đi quá giới hạn đúng một lần và vô cùng hối hận.
Sự phản bội của chồng như một lưỡi dao găm thẳng vào tim tôi. Tôi đã cùng con đi về một ngôi làng ven biển ở gần 3 tuần để suy nghĩ. Nhìn đứa con trai còn quá nhỏ chưa biết gì, và tự sâu thẳm lòng mình, tôi nhận ra bản thân vẫn còn yêu anh nên quyết định cho anh một cơ hội sửa sai và hàn gắn lại gia đình.
Thế nhưng, mẹ tôi lại kiên quyết phản đối. Hơn ai hết, tôi hiểu vì sao mẹ lại phản ứng gay gắt đến vậy. Năm tôi lên cấp 3, gia đình tôi tan vỡ vì bố ngoại tình. Ngày ấy, mẹ từng bao dung tha thứ, nhưng bố lại phụ lòng mẹ mà phạm sai lầm lần thứ hai nên bà quyết định ly hôn.
Mẹ từng chia sẻ, điều bà ghét nhất chính là những kẻ phản bội, ăn ở hai lòng. Vết thương quá khứ ấy chưa bao giờ thực sự nguôi ngoai.
Ngay khi biết chuyện của con rể, mẹ nói bản thân không tin vào lời hứa quay đầu của đàn ông. Bà âm thầm đến đổi mật khẩu căn hộ chúng tôi đang ở, một hành động ngầm ra hiệu rằng, chồng tôi không còn cửa bước chân vào đây nữa.
Mẹ nói bản thân đã quan sát và từng cảnh báo nhưng tôi không nghe. Mẹ khuyên tôi thà đau một lần rồi thôi, đừng để trái tim thêm tổn thương lần nữa.
Mấy ngày nay, tôi rơi vào bế tắc và kiệt sức. Một bên là mẹ – người phụ nữ đã chịu bao tổn thương, hy sinh cả đời để nuôi tôi khôn lớn, người chỉ muốn bảo vệ tôi khỏi mọi tổn thương, đau khổ.
Một bên là chồng – người đã gây ra cho tôi vết thương lòng, nhưng cũng là người tôi từng yêu thương, là bố của con tôi, người mà tôi đang cố gắng tha thứ.
Tôi đứng ở giữa, mông lung và chông chênh. Tôi không biết mình nên nghe theo kinh nghiệm và sự bảo vệ quyết liệt của mẹ để dứt khoát dừng lại, hay tiếp tục kiên trì với quyết định của mình? Làm thế nào để thuyết phục mẹ tôi tin tưởng vào chồng tôi một lần nữa?
Cứ mỗi đêm nhìn con trai ngủ ngon, lòng tôi như thắt lại, không biết phải bước tiếp con đường phía trước như thế nào…
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

