Một vợ hai con nhưng chồng nhậu nguyên tuần

Một vợ hai con nhưng chồng nhậu nguyên tuần

Một vợ hai con nhưng chồng nhậu nguyên tuần
Tôi nói với chồng: “Không có anh, em và con vẫn sống tốt nhưng không có em, anh chỉ lún sâu vào cuộc nhậu”.
Tôi và chồng gần bằng tuổi nhau, cưới được 9 năm. Trước đó, tôi hơi đắn đo vì biết chồng thích nhậu và hay nhậu. Giờ có hai con nhưng sở thích của chồng vẫn như xưa. Nếu tôi không làm căng thì chồng có thể nhậu nguyên tuần. Thu nhập hầu như anh đưa tôi, chỉ giữ lại một phần để chi tiêu cá nhân. Tính cách anh vui vẻ, không giận lâu, hầu như không đụng đến việc nhà hay chăm con (anh làm khoảng 5% tổng số việc). Khi con đau ốm kiểu nóng sốt, đau bụng…, tối anh vẫn đi nhậu, vợ bận làm việc thì vợ gửi con cho ai hay làm thế nào là tùy vợ.

Anh hứa nhậu mỗi tuần hai lần và về trước 22h nhưng chỉ làm được vài tuần rồi lân la nhậu nhiều lại. Nói chung chồng rất say mê, bia là thứ ma mị đối với chồng tôi. Nhậu về anh cứ nói lải nhải, chọc con khóc rồi chọc ghẹo vợ quá mức làm tôi thêm cáu gắt. Nghĩ lại ngày trước anh có lừa tôi đâu, do tôi cam tâm tình nguyện lấy anh, giờ tôi chán quá rồi.

Đợt này tôi quyết định ly thân một năm, xem như mình là mẹ đơn thân nuôi hai con nhỏ. Tôi muốn biết liệu không có anh, bản thân có thể lo tốt cuộc sống của ba mẹ con không. Nếu mọi thứ đều ổn, tôi sẽ ly hôn. Nếu tôi không đủ giỏi để lo kinh tế, không đủ bao quát để lo mọi việc thì sẽ an phận, xem như mặc kệ chồng mà sống. Đôi khi trong lòng tôi lại đấu tranh, hay do mình quá ham làm việc nên ít dành thời gian cho gia đình? Nhưng không, lúc trước tôi làm ít chồng đã vậy rồi. Lại nghĩ, hay do mình việc gì cũng làm được nên chồng ỷ lại, để vợ phải lo hết việc nhà, việc con cái? Cũng không! Tôi đã nói nhỏ nói to đủ kiểu mà chồng vẫn kệ.

Xem Thêm:  Vợ hay nói trống không với bố mẹ chồng

Nhớ khi đứa sau hơn một tuổi, con ốm không đi trẻ được nên tôi nhờ em gái trông con để đi làm. Trưa tôi có hơn hai tiếng đồng hồ mà con khóc ôm lấy chân mẹ, vừa bế con vừa nấu cơm trưa. Chồng về nằm chơi game, thản nhiên để tôi và con chật vật. Tôi giận lắm nhưng làm gì thì chồng vẫn vậy. Giờ đứa sau hơn 4 tuổi mà chồng có khác hơn đâu.

Tôi nói với chồng: “Anh đã mặc kệ để em làm quá nhiều thứ, cái gì em cũng tự lo được và lo tốt. Vậy em cần anh để làm gì. Có anh thì có thêm một phần thu nhập nhưng cũng rất phiền muộn. Không có anh, em và con vẫn sống tốt nhưng không có em, anh chỉ lún sâu vào cuộc nhậu”. Xin quý độc giả cho tôi những cái nhìn khách quan, đa chiều để trong những quyết định tiếp theo, tôi sáng suốt hơn.

Hồng Vân

Nguồn: https://vnexpress.net/mot-vo-hai-con-nhung-chong-nhau-nguyen-tuan-5088658.html