Tôi phải đi khám tâm lý sau khi đọc tin nhắn một người đàn ông gửi cho vợ

Tôi phải đi khám tâm lý sau khi đọc tin nhắn một người đàn ông gửi cho vợ

Tôi năm nay 34 tuổi, vợ ít hơn tôi 1 tuổi. Chúng tôi cưới nhau 7 năm, có 2 con gái sinh đôi.

Trước khi gặp tôi, vợ tôi từng yêu vài người. Còn với tôi, cô ấy là mối tình đầu, là người phụ nữ vừa gặp tôi đã yêu, vừa yêu đã muốn cưới.

Vợ tôi xinh đẹp, tính tình có chút yếu đuối, nhõng nhẽo tiểu thư nhưng tôi chiều được. Từ ngày cưới nhau, tôi chưa từng để vợ phải làm việc gì một mình. Kể cả những khi về quê, ăn cơm xong, thấy vợ rửa bát một mình tôi cũng ngồi rửa cùng cho cô ấy đỡ tủi.

Ai cũng nói tôi chiều vợ quá. Nhưng tôi nghĩ, vợ mình không chiều thì còn chiều ai. Hơn nữa, chứng kiến quá trình vợ tôi mang thai đôi vất vả, sinh nở khó khăn, tôi càng thêm thương, càng tự nhủ bản thân mình phải yêu vợ nhiều hơn nữa.

Để kiếm tiền, tôi có thể làm nhiều công việc một lúc, không để vợ phải thiếu thốn thứ gì. Cô ấy thích đổi điện thoại, tôi cho đổi, thích xe máy đẹp, tôi mua xe, dù đồ đang dùng vẫn còn tốt. Tôi luôn tự nhủ, mình vất vả là để cho vợ con đủ đầy, sung sướng.

Tôi luôn cảm thấy gia đình mình hạnh phúc, hay nói đúng hơn, tôi luôn cố gắng để gia đình mình hạnh phúc. Thế nhưng, một ngày, mọi thứ như sụp đổ dưới chân tôi chỉ vì vô tình đọc tin nhắn trong điện thoại của vợ.

Hôm đó, tôi đi làm về, vừa tới cửa thì thấy vợ ngồi trên sofa chăm chú vào điện thoại. Tôi rón rén bước vào từ phía sau, định bụng sẽ hù cô ấy một cái. Nhưng tôi chưa kịp lên tiếng thì mắt đã chạm phải dòng chữ vừa hiện lên trong cuộc trò chuyện trên điện thoại: “Em yêu nấu cơm chưa mà rảnh rỗi nhắn tin cho anh thế? Nhớ em quá”.

Xem Thêm:  Ngủ qua đêm ở nhà bạn thân, tôi bị chồng của cô ấy sàm sỡ

Người tôi như chạm phải điện, miệng nhanh hơn não kêu lên: “Ai mà dám gọi em là em yêu đấy?”. Vừa nói, tôi vừa đưa tay định lấy điện thoại nhưng vợ tôi nhanh hơn. Cô ấy quay phắt lại, tay nắm chắc điện thoại, trách tôi về mà không lên tiếng khiến cô ấy giật mình.

Vợ tránh né câu hỏi của tôi, bảo rằng bạn bè trêu chọc cho vui thôi. Nhưng khi tôi khăng khăng đòi cô ấy đưa điện thoại cho xem thì những dòng vừa rồi đã biến mất. Cô ấy đã rất nhanh tay xóa hết.

Không có tật thì sao lại giật mình. Nếu chỉ là đùa vui, sao cô ấy phải nhanh tay xóa dấu vết? Tôi không còn giữ được bình tĩnh. Vợ càng chối, tôi càng khẳng định cô ấy ngoại tình. Hai từ “em yêu” vừa đọc như dán trước mắt, khiến tôi không thể nào chịu được.

Trước sự cuồng nộ của tôi, vợ bắt đầu khóc. Kể từ ngày yêu rồi cưới nhau mấy năm, cô ấy chỉ thấy tôi chiều chuộng, dỗ dành, chưa từng thấy tôi tức giận như vậy. Điều đó khiến cô ấy sợ. Cô ấy thề thốt rằng mình không hề ngoại tình, chỉ là bạn bè trêu chọn nhau. Nếu cô ấy có sai trái gì với tôi, cô áy không xứng đáng làm mẹ hai đứa con.

Thế nhưng, khi tôi yêu cầu gặp người kia để “ba mặt một lời” cho rõ, cô ấy lại không đồng ý với lý do “không cần phải làm lớn chuyện như vậy”, rằng sau này, cô ấy tuyệt đối không nhắn tin kiểu đó nữa.

Xem Thêm:  Có 10 tỷ đồng ở tuổi 35, tôi lại nhận "bản án chung thân" của sự dằn vặt

Những lúc không đối diện vợ, tôi thường bình tĩnh hơn một chút. Tôi muốn tin cô ấy không làm gì sai trái, không lừa dối tơ tưởng ai khác bên ngoài. Nhưng chỉ cần nhìn mặt, ý nghĩ vợ ngoại tình lại lập tức xuất hiện.

Nhất là những khi vợ đi làm về muộn một chút, ăn mặc trau chuốt hơn một chút, hay chăm chú vào điện thoại, tôi lại nghĩ cô ấy vừa hẹn hò hoặc nhắn tin với trai. Và chỉ cần suy nghĩ ấy xuất hiện, tôi sẽ bắt đầu bằng một câu liên quan đến chuyện đó. Và thế là vợ chồng cãi nhau.

Lạ là, cứ sau mỗi lần cãi nhau, trái tim tôi sẽ dịu đi một chút như thể nỗi buồn bực được xả đi. Nhìn vợ khóc, tôi lại thấy thương, lại nghĩ rằng có lẽ do mình suy diễn, thiếu tin tưởng và hứa sau này không thế nữa. Nhưng suy nghĩ tích cực ấy không tồn tại được bao lâu.

Có những hôm, tôi tỉnh giấc lúc giữa đêm và không thể ngủ lại. Tôi suy nghĩ nhiều thứ. Nhớ về những ngày chúng tôi mới yêu nhau, nhớ về những kỷ niệm đẹp đẽ. Tôi tự hỏi, tôi yêu chiều cô ấy nhiều như thế, hết lòng vì cô ấy như thế, sao cô ấy lại nỡ phản bội tôi?

Cái ý nghĩ ấy tiếp tục cào xé tim gan tôi. Tôi lay vợ dậy, và chúng tôi cãi nhau. Có hôm, con nhỏ thức dậy khóc giữa đêm vì bố mẹ to tiếng. Vợ tôi gào lên: “Anh nên đi khám tâm thần đi. Anh bị bệnh hoang tưởng rồi”.

Xem Thêm:  Chồng ngoại tình với nhân viên bị phát hiện, mua váy ngủ làm "quà chia tay"

Lúc ấy, tôi lặng người đi. Hay là tôi bị bệnh rồi? Nếu không, tại sao tôi lại cứ giày vò, ám ảnh chỉ vì một dòng tin nhắn như thế? Tôi muốn quên đi mọi chuyện. Kể cả vợ tôi có từng ngoại tình đi chẳng nữa, tôi cũng muốn tha thứ. Tôi yêu cô ấy, thật sự muốn gia đình êm ấm, vợ chồng vui vẻ trở lại. Tôi không muốn các con mình phải khổ.

Tôi từng một mình đến bệnh viện lớn, ngồi chờ trước phòng khám tâm thần một hồi lâu rồi tự hỏi “tại sao tôi lại phải ngồi ở đây?” và rồi quyết định bỏ về.

Cho đến bây giờ, tôi cũng không chắc chắn việc vợ mình có ngoại tình thật hay không. Tôi chỉ biết bản thân mình đang bị ám ảnh bởi một chuyện mà chính tôi cũng không biết rõ.

Ai từng trải qua nỗi đau này, xin hãy cho tôi lời khuyên: Làm cách nào để thoát khỏi tâm trạng tồi tệ này?

Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Nguồn: https://dantri.com.vn/tinh-yeu-gioi-tinh/toi-phai-di-kham-tam-ly-sau-khi-doc-tin-nhan-mot-nguoi-dan-ong-gui-cho-vo-20260620144603730.htm