Tôi 37 tuổi, chồng hơn tôi 14 tuổi. Chúng tôi kết hôn được 11 năm, khi tôi mới ra trường đi làm còn anh vừa trở về từ nước ngoài để khởi nghiệp lại. Theo lời anh, toàn bộ những gì còn lại sau cuộc hôn nhân trước, anh đều để cho con gái riêng. Thời điểm đó, thu nhập của hai vợ chồng tương đương nhau. Những năm đầu hôn nhân khá hạnh phúc. Chúng tôi có một ngôi nhà nhỏ và một cô con gái. Chồng luôn cố gắng tìm nhiều hướng làm ăn để cải thiện kinh tế nhưng kết quả chỉ đủ sống. Trong khi đó, nhiều bạn bè cùng trang lứa của anh đều thành đạt, thậm chí rất giàu có. Vì vậy anh thường sốt ruột và thất vọng về bản thân. Tôi sống giản dị nên không đặt nặng chuyện vật chất, luôn cố gắng tiết kiệm để anh có một khoản xoay xở cho những dự định riêng.
Sau khi sinh con đầu lòng, vì không có người thân bên cạnh nên tôi ở nhà chăm con đến gần hai tuổi mới đi làm lại. Toàn bộ việc nhà khi đó đều do tôi đảm nhận. Sau này đi làm văn phòng, hai vợ chồng cùng san sẻ việc nhà dù không phân chia rõ ràng. Tám năm sau, tôi sinh bé thứ hai. Lúc này sức khỏe yếu hơn nhưng vẫn phải đi làm sớm để tăng thu nhập. Tôi thuê người trông con ban ngày, tối về vẫn tự chăm sóc. Bé thường xuyên quấy khóc ban đêm nên hai vợ chồng thay phiên nhau thức. Tuy nhiên chồng tôi ngủ rất say, con khóc cũng không biết nên cuối cùng tôi lại là người lo hết. Đêm nào cũng phải dậy pha sữa, dỗ con nên tôi vô cùng mệt mỏi. Tôi nhiều lần đề nghị anh phụ giúp việc nhà nhiều hơn nhưng đi làm về, anh thường nằm ôm điện thoại, nghe nhạc và than mệt. Ban đầu tôi còn nhắc nhở, về sau nói mãi không thay đổi nên cũng chán nản.
Anh thường kể chuyện bạn bè lấy được vợ giàu hoặc được gia đình vợ hỗ trợ nhà cửa. Anh còn trách bố tôi lạc hậu vì cho tiền hai con trai mua nhà mà con gái không được gì. Mỗi khi vợ chồng có chuyện, anh hay buông những câu làm tôi tổn thương. Vì tôi làm trái ngành nên thời gian đầu thường thay đổi công ty để học hỏi thêm kinh nghiệm. Dù mỗi lần chuyển việc mức lương đều tốt hơn, nhưng hễ giận là anh lại nói: “Thế này bị đuổi việc là đúng rồi”.
Hơn hai năm trước, anh nhận lại một xưởng bánh mì cung cấp cho siêu thị và đầu tư khá nhiều tiền. Dù đơn hàng ổn định nhưng anh nói vẫn phải trả nợ vốn nên chưa đưa cho gia đình đồng nào. Tôi cũng không can thiệp vì bận chăm con và đi làm. Năm ngoái, công ty tôi gặp khó khăn. Anh đề nghị tôi nghỉ việc để về quản lý xưởng. Ban đầu tôi do dự vì quen môi trường văn phòng, nhưng sau khi xem sổ sách thì phát hiện người quản lý cũ làm việc rất lỏng lẻo, chi phí nguyên liệu và nhân sự bị đội lên đáng kể. Tôi quyết định nhận việc.
Từ đó công việc của tôi tăng lên rất nhiều: quản lý nguyên liệu, theo dõi thu chi, làm báo cáo, xuất hóa đơn, phát triển sản phẩm, tìm khách hàng mới. Ngoài ra, vợ chồng còn hợp tác nhập hàng từ nước ngoài để bán nên tôi phải tìm nguồn hàng, đàm phán giá và xử lý hợp đồng. Dù làm việc ở nhà nhưng gần như quay cuồng suốt ngày, vẫn phải nấu ăn và chăm con như trước. Thế nhưng chồng tôi dường như không nhìn thấy khối lượng công việc đó. Anh đi làm văn phòng rồi liên tục nhắn tin giao việc. Nếu tôi quên hoặc xử lý chậm, anh lại trách tôi lề mề. Khi tôi bảo anh tự làm thì anh đáp: “Anh phải đi làm, em ở nhà”.
Việc nhà anh vẫn làm nhưng rất thất thường, có lúc phụ rửa bát hoặc tắm cho con vài hôm rồi lại bỏ. Năm ngoái, anh còn vô cớ ghen tuông, nghe ai đó nói nhìn thấy tôi đi với người khác vào khách sạn nên nhắn tin tra hỏi liên tục. Chỉ khi tôi chứng minh được đó là chuyện bịa đặt, anh mới xin lỗi và hứa thay đổi, nhưng rồi mọi chuyện vẫn đâu vào đấy.
Giờ gia đình tôi đang trả góp một căn hộ chung cư với số tiền 8,5 triệu đồng mỗi tháng. Hai con học hết hơn chục triệu đồng, chưa kể chi phí sinh hoạt. Trong khi lương cứng của chồng khoảng 20 triệu đồng nhưng mỗi tháng anh chỉ đưa tôi 10 triệu. Tôi phải thừa nhận chồng là người tốt tính, không rượu chè, cờ bạc hay gái gú nhưng tôi cảm thấy anh đang quá ỷ lại vào vợ. Tôi vừa phải gánh phần lớn việc nhà, chăm con, quản lý công việc kinh doanh lẫn áp lực tài chính. Sự mệt mỏi và thất vọng tích tụ suốt nhiều năm khiến tôi nhiều lần nghĩ đến chuyện sống ly thân, dù vẫn chưa muốn ly hôn.
Hương Ly

