Từ lúc yêu Nhung đến khi cưới, rồi cùng nhau đón hai con song sinh, tôi chiều chuộng Nhung không khác gì công chúa. Mọi người còn đùa kiếp trước chắc tôi mắc nợ gì nên kiếp này mới toàn tâm toàn ý trả nợ cho cô ấy.
Vậy mà trong một buổi họp mặt lớp cũ, gặp lại người yêu xưa, Nhung đã không làm chủ được bản thân.
Khi bị tôi phát hiện, Nhung khóc lóc, xin lỗi và thú nhận rất áy náy với tôi. Trong mắt cô ấy, tôi là chồng hoàn hảo. Nhung vẫn yêu tôi và trân trọng hạnh phúc hiện tại. Tuy nhiên khi gặp lại Hùng, cô ấy vô tình được chạm vào một phần ký ức khó quên.
Nhung tha thiết mong tôi rộng lượng, cam đoan rằng đã tự cắt đứt mọi mối liên hệ từ trước khi tôi biết.
Từ đầu tới tới cuối tôi chỉ im lặng lắng nghe, không tranh cãi, không làm rùm beng mọi việc. Tôi đau lòng nhưng không lựa chọn cách ghen tuông điên cuồng. Tuy nhiên, sau tất cả với tôi đó là phản bội.
Thứ “bùng binh tam giác” này tôi được nghe rất nhiều. Bao gia đình tan nát chỉ vì xuất hiện người thứ ba trong một cuộc hôn nhân. Chỉ không ngờ có ngày tôi được đạo diễn cuộc đời giao cho vai nam chính.
Từ đó tôi lẳng lặng sống cạnh Nhung, không trách mắng, không một lời nặng nhẹ, cũng không đòi ly hôn. Tôi không cố ý tạo không khí nặng nề, ban đầu chỉ muốn để cả hai chúng tôi có thời gian suy ngẫm, cũng là cách giữ cho hai con cuộc sống êm đềm.
Tuy nhiên, vài tháng trôi qua, rồi một năm… Tôi không quên được điều gì hết. Mỗi lần nhìn Nhung, tôi đều chán ghét nhớ lại tổn thương. Lòng tự trọng của tôi đã bị vợ dẫm cho bẹp nát. Nỗi đau này vĩnh viễn khó quên.
Tôi giận vì đã hy sinh quá nhiều, chọn làm tất cả vì vợ, vì con. Nhưng cuộc sống tiếp tục trêu tôi, bắt tôi phải vui vẻ với người từng phản bội mình. Giờ thì tôi thấm hơn ai hết, kẻ dốc tâm yêu, gặp chuyện càng khó buông bỏ. Chắc Nhung cho rằng tôi đang cố ý im lặng để trừng phạt cô ấy. Chỉ tôi biết, sau sai lầm ấy, trong mắt tôi, Nhung không còn nhiều giá trị. Tôi chỉ đang “giữ mẹ cho các con mình”.
Nói thật cái gì bẩn còn có thể xịt nước trôi đi, nhưng ngoại tình thì không gì rửa sạch. Không ly hôn là sự tử tế cuối cùng tôi dành cho vợ. Chỉ là quan điểm cá nhân, nhưng với tôi, ngoại tình không thể tha thứ. Bởi vì tôi từng trân trọng Nhung quá nhiều, nên nỗi đau càng lớn.
Gần 2 năm nay, chúng tôi im lặng để dằn vặt nhau như thế. Sự kết nối duy nhất là các con. Khi chỉ có 2 người, hoàn toàn không có nụ cười nào kể từ ngày xảy ra sự cố.
Một lần duy nhất, có vẻ Nhung lấy hết can đảm, dẹp bỏ từ ái, xoay người sang chạm vào tôi. Tôi đã rất cố gắng để không hất tay cô ấy xuống, chỉ nhẹ nhàng bỏ tay Nhung khỏi người. Tôi không muốn chạm vào cô ấy.
Nhung vẫn nấu cơm, vợ chồng vẫn ăn cùng các con. Tôi rửa bát, lau nhà giống hệt thói quen bao năm nay vẫn thế. Không khí lạnh ngắt, chỉ vợ chồng tôi cảm nhận.
Ngoài ra chúng tôi vẫn đi thăm bố mẹ hai bên, giỗ chạp, Tết nhất vẫn cùng nhau diễn cảnh gia đình hạnh phúc. Khi tôi bắt đầu quen với lối sống này thì Nhung lại có vẻ sắp không chịu nổi.
Hôm trước cô ấy nói: “Nếu anh không thể bỏ qua thì ly hôn, giải thoát cho nhau. Anh đang làm khổ tất cả chỉ vì anh thiếu độ lượng. Nếu quá thừa tự trọng, nhưng lại không đủ bao dung, thì anh không còn khiến em tôn trọng, không cần sống cùng nữa”.
Tôi ngạc nhiên vì Nhung vẫn nói được những điều như thế. Kẻ phản bội còn dám nói đến tôn trọng ư? Ngoại tình không phải lỗi từ tôi, sao lại đòi hỏi tôi bao dung độ lượng? Tại sao cứ là đàn ông thì đương nhiên phải bỏ qua mới đáng mặt đàn ông?
Mấy ngày nay tôi suy nghĩ nhiều. Tôi không còn yêu Nhung tới mức không thể ly hôn. Nhưng nếu đã không thể là người chồng phù hợp theo sở thích của vợ, tôi vẫn muốn làm ông bố đàng hoàng của các con. Không nhắc đến ly hôn vì tôi định giữ cho các con một gia đình đầy đủ.
Tôi chân thành cảm ơn mọi người vì đã đọc tới đây. Nếu có thể, xin hãy vạch cho tôi thấu rõ quyết định nên làm, có phải tôi đang ích kỷ quá không?
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

