Đầu tiên, mẹ vợ thông báo kế hoạch tổ chức tiệc cưới ở một nhà hàng theo lời mẹ là “rất xịn xò”. Nhà hàng này do bạn của mẹ giới thiệu: Rộng, đẹp, đồ ăn ngon, nói chung không có điểm gì chê. Phải cái là giá thành không rẻ.
Hết mẹ vợ đến vợ tương lai của tôi thay phiên nhau đặt lên đặt xuống menu, kêu món này đắt, món kia không cần, chê giá dịch vụ cao. Chắc mọi người coi tôi đã là người nhà rồi nên thoải mái bàn luận không giữ ý.
Linh – vợ sắp cưới của tôi – nói: “Cỗ thế này thì tiền mừng phải ít nhất 500.000 đồng mới hòa vốn. Bọn con có nhiều bạn đại học toàn ở quê, mừng cưới khéo chỉ 200.000 đồng, 300.000 đồng. Đặt cỗ thế này lỗ”.
Tôi suýt phì cười, cưới xin lại còn lời lỗ, trời ạ. Tôi tưởng mẹ vợ tương lai sẽ có lời gì cản con gái lại, nhưng không, bà bày ra thái độ vô cùng đồng cảm: “Cưới xong không khéo vợ chồng nai lưng trả nợ”.
Tôi ngồi im, sượng sùng. Cứ có cảm giác mẹ con Linh đang bàn tán về gia đình tôi vậy. Tôi là trai quê chính hiệu. Toàn thể nội ngoại nhà tôi chính xác là “người nhà quê” theo cách gọi của Linh.
Chưa kể, một số người trong họ kinh tế khó khăn, tiền mừng cũng chẳng thể cao như mẹ con Linh muốn. Càng người nghèo thì tự trọng, sĩ diện càng cao. Họ mà biết nhà vợ sắp cưới của tôi bàn chuyện ít, nhiều, lãi lỗ thế này thì chắc chẳng ai thèm đi dự.
Bản thân tôi cho rằng đám cưới chỉ cần đông đủ là vui. Người ta đến chung vui là vì tình cảm chứ ai vì bữa ăn mà lo đắt rẻ. Còn nếu đã tính thì tính cho rõ. Người ở quê xa đi ăn cưới, họ phải tốn thêm chi phí đi lại, xe cộ thuê mướn, tính ra cao hơn cả tiền mừng. Quý hóa không hết còn tính toán thiệt hơn.
Càng nghe càng không vừa tai, tôi nhắc khéo Linh: “Quan trọng gì nhiều ít. Mọi người đến đông đủ là được rồi em, cả đời cưới một lần tính toán chi cho mệt”. Linh phùng má nguýt yêu tôi nhưng lại nói một câu mà tôi yêu không nổi:
“Anh đúng là điển hình đàn ông vô tư. Như anh thì cả đời trả nợ. Em nói cho anh biết, sau này làm được bao nhiêu tiền phải đưa vợ giữ hết, biết chưa?” Tôi biết Linh không đùa, tự dưng mất hứng, cứ thấy nó vô lý, mà nó kỳ.
Cần gì đưa quan điểm thẳng thừng như thế, tôi đâu phải dạng không biết điều. Đàn ông không gia trưởng thì thôi, phụ nữ còn định “thay trời hành đạo” chắc? Tôi ghét bị “đặt lệnh” kiểu này.
Có vẻ như vợ sắp cưới của tôi rất có tư duy và hứng thú với việc quản lý tài chính. Dấu hiệu tôi đang chuẩn bị bước vào vòng kiềm tỏa của cô vợ “Đo lọ nước mắm, đếm củ dưa hành” chăng?
Tôi không gia trưởng, tôi hiểu vợ là tay hòm chìa khóa. Nhưng nhìn cách mẹ con Linh chi li đong đếm tôi thấy bủn xỉn vô cùng. Đời người cưới được mấy lần mà cứ loanh quanh lo đặt món sang thì lỗ. Xong còn nuôi dã tâm thâu tóm toàn bộ thu nhập của tôi.
Thú thực tôi không thể không suy nghĩ tiêu cực được. Chưa gì đã thấy tương lai phải ngửa tay xin từng đồng đổ xăng rồi đó. Có phải đàn ông bước chân vào hôn nhân là phải học qua bài học về sự thiếu công bằng?
Vợ chồng ai cũng đi làm, ai cũng có thu nhập, mỗi người đều có nhu cầu cá nhân, tại sao vợ được quyền giữ toàn bộ tiền lương của chồng? Lương tôi 30 triệu, tôi sẵn sàng đưa vợ 20, giữ lại 10, nhưng đưa hết thì tôi không đồng ý.
“Quân tử phòng thân”, biết đâu một ngày bị vợ đuổi khỏi nhà, tôi cần có quỹ riêng để phòng bị chứ. Cuới vợ mà cứ như sắp đặt bút ký vào một dự án kinh doanh, nào là lo lời lỗ, thiệt hơn. Nào là nghĩ cách đấu trí đưa vợ bao nhiêu, giữ lại bao nhiêu. Chưa gì đã thấy mệt.
Hay tôi nên hoãn lại đám cưới này nhỉ? Tôi cần thời gian để tìm hiểu thêm và xin tư vấn của những người anh em xem quan điểm mọi người thế nào. Chứ tôi bắt đầu thấy cưới vợ là không vui rồi đó.
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

