Vợ đi cặp kè vì tôi không còn… bản lĩnh đàn ông

Vợ đi cặp kè vì tôi không còn… bản lĩnh đàn ông

Nhiều người đàn ông khi phát hiện vợ ngoại tình sẽ lồng lộn lên, đập phá, đánh ghen, hoặc ít nhất là ném tờ đơn ly hôn vào kẻ phản bội để bảo vệ lòng tự tôn. Còn tôi?

Tôi chọn cách kéo chăn trùm kín đầu, vờ như đang ngủ say khi vợ bước vào phòng với mùi nước hoa nam giới xa lạ vương trên mái tóc. Tôi không đánh ghen, không phải vì tôi cao thượng, mà vì tận sâu thẳm trong cõi lòng, tôi biết mình là một kẻ “tàn phế”.

Tôi và Liên từng là một cặp vợ chồng mặn nồng khiến bao người ghen tị. Bảy năm trước, tôi đón em về bằng một đám cưới rình rang. Chúng tôi đã có với nhau một bé gái kháu khỉnh. Nhưng rồi, bi kịch ập đến vào một đêm mưa bão ba năm về trước.

Một gã say rượu vượt đèn đỏ đã đâm sầm vào xe tôi trên đường đi làm về. Tôi giữ được mạng sống, nhưng cái giá phải trả là quá đắt. Chấn thương cột sống nghiêm trọng đã tước đi của tôi khả năng làm một người đàn ông đúng nghĩa.

Khi bác sĩ gọi riêng tôi vào phòng và nói về di chứng tổn thương dây thần kinh vĩnh viễn, tai tôi ù đi. Ở tuổi 32, độ tuổi sung mãn nhất của đời người, tôi chính thức bị tuyên án “tử” cho bản lĩnh đàn ông.

“Anh xin lỗi, anh không thể…”, đó là câu nói ám ảnh nhất mà tôi phải lặp đi lặp lại nhiều tháng sau khi xuất viện, mỗi khi Liên cố gắng âu yếm, hâm nóng tình cảm vợ chồng.

Sự bất lực, những giọt mồ hôi lạnh toát và ánh mắt đầy thất vọng nhưng cố giấu giếm của Liên như hàng ngàn mũi kim đâm vào tim tôi. Liên không bỏ tôi. Em vẫn ân cần chăm sóc, vẫn nấu những bữa cơm ngon, vẫn đóng vai một người vợ hiền thảo.

Xem Thêm:  Gặp lại chồng cũ sau 10 năm ly hôn, tôi nghẹn lòng vì lời đề nghị của anh

Nhưng những khoảng lặng trong bóng tối ngày càng kéo dài. Tôi nghe tiếng thở dài sườn sượt của vợ trong đêm, cảm nhận được sự khao khát bản năng của một người đàn bà ngoài ba mươi đang héo mòn từng ngày bên cạnh một khúc gỗ là tôi.

Khoảng một năm trở lại đây, Liên bắt đầu thay đổi. Em để ý nhan sắc hơn, mua những bộ váy lụa ôm sát cơ thể thay vì những bộ đồ bộ rộng thùng thình. Những thỏi son màu trầm quyến rũ xuất hiện trên bàn trang điểm. Lý do em đưa ra rất hợp lý: “Công ty dạo này yêu cầu hình ảnh nhân viên khắt khe hơn”.

Tôi là một nhà quản lý rủi ro, sự nhạy bén không cho phép tôi tin vào những lời dối trá vụng về ấy. Những buổi “tăng ca” đến 11h đêm, những cuối tuần “đi cafe với khách hàng”, và đặc biệt là thói quen úp ngược màn hình điện thoại khi tôi bước đến của vợ khiến tôi hiểu phần nào.

Đỉnh điểm là một chiều muộn cuối tháng trước. Trên đường đi đón con gái học thêm về, xe tôi bị hỏng giữa đường, ngay trước cửa một khách sạn sầm uất ở vùng ven. Trong lúc chờ cứu hộ, ánh mắt tôi vô tình va phải một bóng dáng quen thuộc. Vợ tôi đang nép mình vào ngực một gã đàn ông vạm vỡ, cao lớn. Máu trong người tôi sôi lên. Bản năng đàn ông gào thét bảo tôi phải lao đến, giáng cho gã kia một cú đấm và lôi người đàn bà lăng loàn kia về nhà. Nhưng… đôi chân tôi như bị đổ chì.

Xem Thêm:  Vợ tôi “thái độ” với mẹ chồng chỉ vì tờ giấy khen của con trai

Tôi đứng chôn chân dưới ánh đèn đường hắt hiu, nhìn hai bóng người khuất sau cánh cửa kính tự động của khách sạn. Tôi tự hỏi mình, nếu lao vào đó, tôi sẽ nói gì? Sẽ đòi lại quyền làm chồng ư?

Làm sao tôi có thể đòi hỏi sự chung thủy tuyệt đối về mặt thể xác từ một người phụ nữ đang hừng hực thanh xuân, khi mà chính tôi không thể cho em dù chỉ là một đêm trọn vẹn?

Liên đã hy sinh 3 năm tuổi trẻ để túc trực bên giường bệnh, hầu hạ, dọn dẹp những sinh hoạt cá nhân tồi tệ nhất của tôi lúc tôi nằm liệt giường. Em đã giữ lại cho tôi thể diện trước gia đình 2 bên.

Tôi nhận ra, sự im lặng của mình không hẳn là sự hèn nhát, mà là sự bất lực tận cùng của một kẻ mang nặng món nợ ân tình.

Đêm đó, Liên về nhà lúc 12h đêm. Em bước vào phòng, hơi thở còn phảng phất mùi rượu vang. “Anh chưa ngủ à?”, em giật mình khi thấy tôi ngồi lặng lẽ ngoài ban công. “Anh đang đợi em. Công việc dạo này vất vả quá, em tắm rồi đi ngủ sớm đi”, tôi trả lời, giọng bình thản.

Nhìn vào mắt Liên, tôi thấy một tia bối rối, tội lỗi, nhưng rồi nó nhanh chóng được che lấp bởi sự an tâm. Có lẽ, em tưởng tôi thực sự không biết gì. Hoặc có lẽ, em cũng đoán được tôi đã lờ mờ nhận ra, nhưng cả hai đều cố lờ đi.

Kể từ ngày đó, cuộc sống của chúng tôi diễn ra như một vở kịch được dàn dựng công phu. Ban ngày, chúng tôi vẫn là cặp vợ chồng kiểu mẫu, đưa đón con đi học, cuối tuần về thăm nội ngoại. Ban đêm, em thỉnh thoảng lại viện cớ ra ngoài, còn tôi khóa cửa phòng làm việc, vùi đầu vào những điếu thuốc cháy dở.

Xem Thêm:  Lấy chồng là một “con nợ”, tôi mệt mỏi chỉ muốn ly hôn

Mỗi lần em bước ra khỏi nhà với lớp trang điểm lộng lẫy, tim tôi vẫn thắt lại vì đau đớn và ghen tuông. Cảm giác bị phản bội, cảm giác vô dụng giằng xé tâm can tôi thành trăm mảnh. Nhưng khi em trở về, xoa đầu con gái và ân cần pha cho tôi một cốc sữa ấm, cơn giận trong tôi lại xẹp xuống, nhường chỗ cho một nỗi chua xót nghẹn ngào.

Tôi biết tình trạng này không thể kéo dài mãi mãi. Sự thỏa hiệp nhơ nhuốc này đang ăn mòn linh hồn của cả hai. Có những đêm, tôi tự soạn sẵn một tờ đơn ly hôn, muốn giải thoát cho Liên để em có thể danh chính ngôn thuận đến với người có thể cho em một hạnh phúc vẹn toàn. Nhưng tờ giấy đó viết rồi lại xé. Tôi ích kỷ. Tôi sợ sự cô đơn. Tôi sợ con gái mất đi một gia đình hoàn chỉnh.

Nhìn Liên đang lúi húi nấu ăn trong bếp, tôi cười nhạt bất lực với chính mình. Một gã đàn ông kiếm tiền giỏi, có địa vị, nhưng lại phải san sẻ vợ mình cho kẻ khác chỉ để giữ lấy một cái vỏ bọc gia đình giả tạo. Tôi biết mình đang mất đi điều quý giá nhất nhưng lại phải tự ép mình nhắm mắt làm ngơ…

Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Nguồn: https://dantri.com.vn/tinh-yeu-gioi-tinh/vo-di-cap-ke-vi-toi-khong-con-ban-linh-dan-ong-20260612174716732.htm