Cho con về quê chơi với ông bà, mới 2 ngày chị dâu đã muốn đuổi cháu đi

Cho con về quê chơi với ông bà, mới 2 ngày chị dâu đã muốn đuổi cháu đi

Tôi gọi điện về nội báo sẽ cho hai đứa nhỏ về quê chơi hè với ông bà chừng nửa tháng. Bố chồng vừa nghe tin đã vội đạp xe đi mua bánh, sữa để chờ đón cháu về.

Sáng hôm đưa con về, mẹ chồng tôi đứng ngoài cổng đợi từ sớm. Bà ôm lấy hai đứa nhỏ mừng vui. Bố chồng thì lúi húi dắt chiếc xe đạp cũ ra bảo chiều chở cháu đi mua kem. Cái sân vốn im lìm tự nhiên rộn tiếng cười hẳn lên.

Chỉ có chị dâu tôi là mặt không vui. Chị ấy ở chung với bố mẹ chồng từ ngày cưới đến giờ. Nhà trên đất của ông bà nên vợ chồng chị sống luôn đó. Anh chị lấy nhau nhiều năm, chạy chữa mãi vẫn chưa có con. Lúc tôi đưa con vào nhà, chị chỉ chào nhẹ một câu rồi quay đi nấu cơm.

Chiều hôm ấy tôi về thành phố. Trước khi đi còn dúi cho mẹ chồng ít tiền mua sữa với đồ ăn cho cháu. Bà nhất quyết không lấy, bảo cháu về chơi với ông bà mà tính toán gì. Tôi nghe mà vừa thương vừa áy náy.

Tối đầu tiên, hai đứa nhỏ gọi video khoe đang nằm với bà nội. Đứa út còn chìa ra cái quạt mo bà mới làm. Tôi nhìn màn hình mà thấy lòng yên ổn lạ. Sau bao ngày vùi đầu vào sách vở, thi cử, cuối cùng con cũng có vài ngày đúng nghĩa tuổi thơ.

Nhưng đến ngày thứ hai thì chị dâu bắt đầu gọi điện cho tôi. Chị than hai đứa nhỏ nghịch quá. Hết leo cây lại chạy khắp sân. Chị bảo tụi nhỏ khó ăn, đến bữa cứ đòi ăn món nọ món kia khiến chị đi chợ mệt hơn hẳn.

Xem Thêm:  Tôi bế bụng bầu 5 tháng, dứt khoát ly dị chồng vì... một con mèo

Tôi nghe mà ngượng. Tôi vội xin lỗi rồi chuyển khoản thêm tiền cho chị. Nghĩ bụng chắc trẻ con đông đúc nên phiền thật. Nhưng tối hôm sau chị lại gọi tiếp. Giọng chị lần này khó chịu ra mặt. Chị bảo nhà này không chịu nổi hai đứa con tôi nữa.

Tôi cố nhẫn nhịn, bảo trẻ con nó chưa biết gì, mong hai bác thông cảm. Nhưng chị cứ nói mãi. Nào là con tôi làm bẩn nhà. Nào là mở tủ lạnh ăn vặt liên tục, mắng thì chúng nó khóc, mà không mắng thì nói không nghe.

Nghe đến đó tôi chạnh lòng vô cùng. Hai đứa nhỏ nhà tôi tuy nghịch nhưng rất biết điều. Ở nhà còn phụ mẹ gấp quần áo, quét nhà. Vậy mà chỉ sau mấy ngày về nội đã bị coi như gánh nặng.

Đến tối thứ tư, anh trai chồng gọi cho chồng tôi. Anh nói thẳng rằng nên đón con về sớm chứ vợ anh căng thẳng lắm rồi, cả nhà đảo lộn vì hai đứa nhỏ. Anh còn buột miệng: “Mới có mấy hôm mà không sống nổi với tụi nó”.

Chồng tôi cúp máy mà mặt đỏ bừng. Anh đi đi lại lại ngoài ban công suốt gần tiếng đồng hồ. Tôi biết anh vừa giận vừa xấu hổ. Bác ruột mà nói câu ấy khác nào bảo con cháu là người dưng. Nhưng tôi bảo chồng, có thể hai bác chưa có con nên không quen nhà có con trẻ.

Xem Thêm:  Sếp nhờ tôi mang thai hộ con với người tình

Tôi định đợi vài hôm tới cuối tuần thì về đón các con lên. Nhưng khuya ấy, mẹ chồng gọi lên trước. Bà nói giọng nghèn nghẹn rằng đừng nghe vợ chồng anh cả nói. Hai đứa nhỏ ngoan lắm, chỉ tại người lớn khó tính thôi.

Qua điện thoại, tôi còn nghe tiếng bố chồng quát ai đó dưới nhà. Ông bảo con nít nghỉ hè không cho về với ông bà thì còn gọi gì là gia đình. Giọng ông run run nhưng đầy tức giận. Tôi nghe mà sống mũi cay xè.

Sáng hôm sau, tôi xin nghỉ làm bắt xe về quê. Vừa bước vào sân đã thấy hai đứa nhỏ ngồi im thin thít dưới gốc ổi. Bình thường chúng nghịch như quỷ. Cái vẻ lặng lẽ ấy làm tôi đau hơn mọi lời than phiền.

Mẹ chồng tôi vừa thấy tôi đã khóc. Bà trách mình già rồi mà không giữ nổi hòa khí trong nhà. Bố chồng thì mặt buồn rười rượi. Chỉ mới mấy hôm trước, ông còn vui như trẻ nhỏ vì có cháu về chơi.

Tối đó, tôi nói sẽ đón con lên lại thành phố. Không ngờ bố chồng đập mạnh chén xuống bàn. Ông bảo nếu cháu nội về thì ông bà cũng chẳng thiết ăn uống gì nữa. Ông nói nhà này là của ông bà, cháu ông bà về chơi mà phải nhìn sắc mặt người khác thì nhục lắm.

Cả nhà im phăng phắc. Chị dâu ngồi trong góc quay mặt đi. Anh trai chồng cũng không dám nói thêm câu nào. Tôi nhìn mái tóc bạc của bố chồng rung rung dưới ánh đèn mà thấy thương ông vô cùng.

Xem Thêm:  Cãi cha mẹ để lấy chồng, tôi hối hận sau 7 năm ở nước ngoài

Đêm ấy mẹ chồng sang nằm với hai cháu. Bà ôm tụi nhỏ rồi kể chuyện ngày xưa chồng tôi và anh cả cũng từng nghịch phá đến mức làm vỡ cả chum nước. Vậy mà ông bà chưa từng thấy phiền, chỉ thấy nhà đông vui và mong tôi để hai đứa ở lại thêm ít ngày nữa nhưng tôi không đồng ý. Tôi biết ông bà thương cháu, nhưng tôi cũng sợ thái độ của hai bác sẽ khiến con trẻ tổn thương và có ký ức không tốt đẹp về quê nội.

Trên chuyến xe trở lại thành phố, tôi cứ nghĩ mãi. Người lớn nhiều khi chỉ vì chút khó chịu mà làm trẻ con tổn thương. Một câu “nhà này không sống nổi với tụi nó” có thể khiến đứa trẻ nhớ cả đời rằng mình không được chào đón.

Nếu là các bạn, trong hoàn cảnh ấy, các bạn sẽ đón con về ngay để giữ tự trọng cho con, hay vẫn để con ở lại để ông bà được gần cháu và mọi người học cách bao dung với nhau hơn?

Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Nguồn: https://dantri.com.vn/tinh-yeu-gioi-tinh/cho-con-ve-que-choi-voi-ong-ba-moi-2-ngay-chi-dau-da-muon-duoi-chau-di-20260528215048281.htm