Kỷ niệm 10 năm cưới, tôi chết lặng vì “món quà” dưới đáy tủ của chồng

Chồng tôi là giảng viên đại học, tôi là trưởng phòng kinh doanh, cùng 2 cô công chúa sinh đôi ngoan ngoãn. Nhưng không ai biết, đằng sau lớp vỏ bọc hoàn hảo ấy là một sự thật tàn nhẫn đến mức khiến tôi ngã quỵ.

Tôi năm nay 35 tuổi, cái tuổi mà người ta cho rằng phụ nữ đã bắt đầu có sự viên mãn về sự nghiệp lẫn gia đình. Tôi và Hùng, chồng tôi, quen nhau từ thời đại học. Ngày đó, anh là một chàng sinh viên tỉnh lẻ nghèo khó, mang trên vai gánh nặng nợ nần của gia đình ở quê. Còn tôi, một cô gái thành phố chưa từng biết đến cái khổ, vì yêu anh mà sẵn sàng cãi lời bố mẹ để dọn về căn phòng trọ chưa đầy 15m2.

10 năm trước, chúng tôi kết hôn với 2 bàn tay trắng. Ngày cưới, tôi thậm chí không có nổi một chiếc kiềng vàng đeo cổ. Bố mẹ tôi giận con gái nên tuyên bố từ mặt. Đêm tân hôn, ôm nhau trong căn phòng trọ nóng bức, Hùng khóc sụt sùi, thề độc rằng: “Sau này anh có thành ông hoàng, em vẫn là hoàng hậu duy nhất của đời anh. Anh sẽ bù đắp cho em gấp trăm ngàn lần”.

Tôi đã tin lời thề ấy bằng cả sinh mệnh của mình. Để chồng yên tâm học lên Thạc sĩ rồi Tiến sĩ, tôi làm việc quần quật ngày đêm. Sáng đi làm công sở, tối về tôi nhận thêm sổ sách kế toán để làm thêm, cuối tuần lại lóc cóc chạy xe máy đi giao hàng online. Có những ngày ốm sốt đến 39 độ, tôi vẫn cắn răng uống vội liều thuốc giảm đau để kịp hoàn thành báo cáo cho khách.

3 năm đầu hôn nhân, toàn bộ tiền lương của tôi đều đổ vào việc trả nợ cho nhà chồng và đóng học phí cho anh. Tôi tiếc từng đồng, chiếc áo 200.000 đồng không dám mua, bữa trưa chỉ lót dạ bằng chiếc bánh mì ngọt.

Sự lao lực ấy khiến tôi sảy thai lần đầu tiên. Nỗi đau thể xác lẫn tinh thần cắn xé, nhưng thấy chồng nắm tay an ủi bên giường bệnh, tôi lại nuốt nước mắt đứng lên, tự nhủ chỉ cần vợ chồng đồng lòng, sỏi đá cũng thành cơm.

Vợ nhắn tin nhớ nhung với trai trẻ kém 4 tuổi, tôi cài định vị và cái kết
Xem Thêm:Vợ nhắn tin nhớ nhung với trai trẻ kém 4 tuổi, tôi cài định vị và cái kết

Trời thương, sau những nỗ lực không ngừng nghỉ, sự nghiệp của cả hai dần khởi sắc. Hùng bảo vệ thành công luận án, trở thành một giảng viên có tiếng. Tôi cũng thăng tiến lên vị trí Trưởng phòng. Chúng tôi mua được nhà thành phố và đón 2 cô công chúa sinh đôi chào đời trong niềm hạnh phúc tột cùng.

Tôi những tưởng, giông bão đã lùi lại phía sau cánh cửa. Tuần tới là kỷ niệm 10 năm ngày cưới của chúng tôi. Tôi đã bí mật đặt một chuyến du lịch châu Âu cho cả gia đình, dự định sẽ tạo cho Hùng một bất ngờ lớn.

Cuối tuần trước, nhân lúc chồng đưa 2 con gái về nội chơi, tôi dọn dẹp lại phòng làm việc của anh để chuẩn bị thiết kế một góc kỷ niệm. Khi lôi những thùng tài liệu cũ dưới đáy tủ quần áo ra, tôi vô tình đánh rơi một chiếc hộp gỗ xì gà cũ kĩ. Chiếc hộp bung nắp, rơi ra một chiếc điện thoại iPhone đã cũ mà Hùng từng bảo với tôi là bị hỏng nguồn từ 3 năm trước, không sửa được.

Bản tính tò mò của phụ nữ xui khiến tôi tìm dây sạc cắm thử. Màn hình sáng lên. Điện thoại không hề cài mật khẩu. Và rồi, những dòng thông báo từ Zalo nhảy liên tục lên màn hình như những nhát dao đâm thẳng vào tim tôi.

Tin nhắn từ một người được lưu tên là “Yêu”: “Bố Tí chừng nào qua? Hai mẹ con nấu canh chua cá lóc bố thích xong rồi nhé”. “Tháng này đến hạn đóng tiền học phí trường quốc tế cho Tí rồi, chồng chuyển khoản vào thẻ kia cho vợ nhé”.

Tay tôi run lẩy bẩy, lướt đọc từng tin nhắn trong sự ngạt thở. Đó không phải là những lời tán tỉnh qua đường. Đó là những cuộc hội thoại của một cặp vợ chồng thực sự. Có hình ảnh một đứa bé trai kháu khỉnh khoảng 3 tuổi, có những tấm ảnh gia đình 3 người họ đi du lịch biển vào đúng cái đợt Hùng nói với tôi là đi công tác miền Nam.

Chồng cũ muốn quay lại vì nhớ bát cháo thịt nạc tôi nấu
Xem Thêm:Chồng cũ muốn quay lại vì nhớ bát cháo thịt nạc tôi nấu

Kinh khủng hơn, khi kiểm tra ứng dụng ngân hàng trên chiếc điện thoại đó, tôi phát hiện ra mỗi tháng Hùng đều đặn chuyển cho người phụ nữ kia 30 triệu đồng. Kéo xuống lịch sử giao dịch xa hơn, tôi thấy một khoản chuyển tiền 2,5 tỷ đồng với nội dung: “Thanh toán tiền nhà chung cư”.

Tôi nhớ lại cách đây 4 năm, Hùng từng thuyết phục tôi rút 3 tỷ đồng tiền tiết kiệm chung của hai vợ chồng để hùn vốn đầu tư đất dự án với một người bạn. Hóa ra, dự án đó mang tên “gia đình thứ 2”, và anh dùng chính mồ hôi nước mắt của tôi để xây tổ ấm cho một người đàn bà khác.

Tối hôm đó, khi Hùng về nhà, tôi đặt chiếc điện thoại lên bàn, không nói một lời. Sắc mặt anh ta tái nhợt. Anh không chối cãi quanh co, ngồi sụp xuống ghế, vò đầu bứt tai:

“Anh xin lỗi. Anh ngàn lần xin lỗi em. Nhưng em hãy hiểu cho anh. Bố mẹ anh ở quê đã già yếu, nhà anh chỉ có mình anh là con trai độc đinh. Em sinh đôi 2 bé gái, bác sĩ lại nói tử cung em mỏng, không thể sinh thêm được nữa. Cô ấy chỉ là chỗ để anh kiếm một đứa con trai nối dõi tông đường. Anh chưa từng có ý định bỏ mẹ con em!”.

Từng lời anh ta nói ra như xát muối vào vết thương đang rỉ máu. Anh ta đổ lỗi cho việc tôi không sinh được con trai? Anh ta quên mất lý do vì sao tử cung tôi lại yếu? Là vì những tháng ngày tôi cày cuốc, nhịn ăn nhịn mặc, kiệt quệ sức khỏe để lo cho anh ta ăn học, để trả đống nợ đầm đìa cho gia đình anh ta!

Mẹ đơn thân U40 yêu trai trẻ là con của sếp, tôi có nên dừng lại?
Xem Thêm:Mẹ đơn thân U40 yêu trai trẻ là con của sếp, tôi có nên dừng lại?

“Kiếm một đứa con trai mà anh phải mua cho mẹ con cô ta cả một căn hộ chung cư cao cấp bằng tiền của tôi sao?”, tôi gào lên. Tôi ném thẳng chiếc cốc thủy tinh vào tường. Mảnh vỡ văng tung tóe, giống hệt như cuộc hôn nhân 10 năm mà tôi dày công vun đắp.

Đã 1 tuần trôi qua kể từ ngày hôm đó. Tôi ôm hai con dọn về nhà ngoại. Hùng ngày nào cũng đến xin lỗi, nhắn tin cầu xin tôi nghĩ đến 2 đứa con gái mà cho anh ta một cơ hội. Anh ta hứa sẽ cắt đứt với mẹ con cô kia, chỉ chu cấp tiền nuôi con trai.

Bố mẹ tôi, những người từng từ mặt tôi vì anh, nay lại thở dài khuyên can: ” Nó trót dại vì áp lực tông đường, miễn là nó vẫn mang tiền về, vẫn lo cho 3 mẹ con mày là được. Bỏ nhau giờ con cái khổ, mà tài sản chia đôi thì mày mất trắng một nửa vào tay con kia à?”.

Tôi nhìn 2 đứa con gái đang ngủ say mà nước mắt tuôn rơi. Sự phản bội này quá sức chịu đựng. Tôi căm hận người đàn ông đã chà đạp lên thanh xuân của mình, ghê tởm lý do đẻ con trai của anh ta. Nhưng ly hôn lúc này, liệu tôi có đủ tàn nhẫn để cướp đi người bố mà 2 đứa trẻ đang vô cùng yêu thương và tự hào?

Tôi đang mắc kẹt trong vũng lầy của sự tuyệt vọng. Xin hãy cho tôi một lời khuyên, tôi thực sự không biết mình phải làm gì để bước tiếp nữa…

Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Nguồn: https://dantri.com.vn/tinh-yeu-gioi-tinh/ky-niem-10-nam-cuoi-toi-chet-lang-vi-mon-qua-duoi-day-tu-cua-chong-20260515150409921.htm