Chồng “dọn đường” cho tôi ngoại tình với sếp và cái kết đắng chát

Chồng "dọn đường" cho tôi ngoại tình với sếp và cái kết đắng chát

Tôi năm nay 31 tuổi, làm kiểm toán cho một tập đoàn đa quốc gia. Chồng tôi hơn tôi 3 tuổi, giữ vị trí phó phòng kinh doanh cùng công ty. Chúng tôi đã có một đứa con trai hơn 4 tuổi.

Chúng tôi từng là hình mẫu “cặp đôi công sở” lý tưởng: Quen nhau từ kỳ thực tập, cùng dắt tay nhau đi lên từ những vị trí thấp nhất.

Ngày cưới, tài sản lớn nhất của chúng tôi là một căn chung cư trả góp rộng hơn 100m2 và lời hứa cùng nhau gánh vác khoản nợ ngân hàng mỗi tháng gần 20 triệu đồng.

Chính áp lực cơm áo ấy đã khiến chồng tôi – một người vốn năng động – dần trở nên tham vọng đến cực đoan. Anh thường rỉ tai tôi: “Kiểm toán như em chỉ cần cần mẫn, nhưng kinh doanh như anh, muốn lên cao phải biết mượn lực và đi đường tắt”.

Khoảng hơn một năm trước, dự án chiến lược của công ty được bàn giao cho một giám đốc điều hành người nước ngoài trực tiếp phụ trách. Đây là cơ hội “ngàn năm có một” để chồng tôi tiến thân vào ban quản trị.

Sự thay đổi bắt đầu từ những chi tiết nhỏ: Anh chăm chút vẻ ngoài, dùng nước hoa đắt tiền hơn và thường xuyên nhắc đến ông sếp mới với vẻ ngưỡng mộ. Một buổi tối, anh rủ tôi cùng đi ăn với sếp và nói: “Sếp muốn tìm hiểu văn hóa bản địa”.

Tôi không mảy may nghi ngờ. Bữa tối diễn ra tại một nhà hàng riêng tư, có giá cả bằng 1/3 tháng lương của tôi. Trong suốt bữa ăn, chồng tôi liên tục mời rượu sếp. Sau đó, anh lấy lý do tiếng Anh không giởi bằng tôi nên bảo tôi thay anh trò chuyện với sếp về văn hóa, con người bản địa.

Biết chồng ngoại tình với sếp nữ hơn 13 tuổi, tôi vẫn chọn im lặng
Xem Thêm:Biết chồng ngoại tình với sếp nữ hơn 13 tuổi, tôi vẫn chọn im lặng

Sếp của chồng tôi khá cởi mở, nói chuyện nhiều, thỉnh thoảng có những câu đùa hơi riêng tư nhưng tôi nghĩ đó là khác biệt văn hóa.

Sau hôm đó, chồng bảo tôi nên giữ liên lạc với sếp vì “có lợi cho công việc của anh”. Tôi làm theo mà chẳng nghĩ gì nhiều.

Tin nhắn qua lại ban đầu chỉ là xã giao. Sau đó, sếp bắt đầu chủ động hơn. Mời tôi đi cà phê, rồi mời ăn trưa. Tôi từ chối vài lần, nhưng chồng tôi lại khuyên: “Chỉ là xã giao thôi, em đừng căng thẳng quá”.

Tôi tin chồng. Nhưng ranh giới bắt đầu mờ đi từ lúc nào, tôi cũng không rõ. Có lẽ là từ khi sếp tặng chồng tôi chiếc đồng đồ trị giá 8 con số kèm tấm thiệp: “Cảm ơn vì sự tư vấn sắc sảo của anh”.

Khi tôi thấy lạ, chồng tôi lại gạt đi: “Người nước ngoài họ trọng năng lực, mình cứ nhận, từ chối là thiếu tôn trọng”.

Mọi chuyện có lẽ sẽ không đi quá xa nếu như tôi không tham gia buổi tiệc ăn mừng dự án của công ty tại một khu nghỉ dưỡng sang trọng. Tôi nhớ mình chỉ uống vài ly rượu vang, nhưng cơn choáng váng ập đến nhanh khủng khiếp. Khi tỉnh dậy trong căn phòng khách sạn lạ lẫm, người nằm cạnh tôi là sếp của chồng – người đàn ông 40 tuổi đến từ Hàn Quốc.

Tôi về phòng của tôi và chồng trong trạng thái hoang mang, tội lỗi. Tôi không dám nhìn thẳng vào mắt chồng, nghĩ rằng mình đã đánh mất sự chung thủy và thiêng liêng của hôn nhân.

Lấy vợ đẹp bất chấp quá khứ cô ấy từng là “gái hư”, tôi lãnh hậu quả ê chề
Xem Thêm:Lấy vợ đẹp bất chấp quá khứ cô ấy từng là “gái hư”, tôi lãnh hậu quả ê chề

Nhưng điều khiến tôi bất ngờ là thái độ của chồng sau đó. Khi tôi choáng váng, chính anh đã dìu tôi vào phòng và không nói thêm gì cả.

Tôi ngỡ ngàng. Chỉ mất vài giây để sự thật như một cơn lũ tràn vào trong đầu tôi. Tôi quá choáng váng, đã định hét lên, đã định phanh phui tất cả, cho đến khi tôi nhìn thấy chiếc thẻ phòng trên bàn. Đó là số thẻ phòng mà tôi vừa bước ra.

Hóa ra lỗi không phải do tôi. Một kẻ say không thể tự đi vào phòng của người đàn ông khác mà không có sự tiếp tay của người cầm chìa khóa.

Tôi đối diện với chồng. Anh không phủ nhận mà trả lời nhẹ nhàng: “Đó là cách nhanh nhất để chúng ta trả xong nợ nhà, để con mình có tương lai tốt hơn. Em chỉ cần “chịu thiệt” một chút, anh vẫn yêu em là được”.

Tôi cảm thấy ghê tởm những gì anh đã làm. Nhưng điều đáng nói là… tôi đã không dừng lại. Tôi lại rơi vào một trạng thái kỳ lạ, vừa day dứt vừa buông xuôi.

Tôi tiếp tục mối quan hệ với người đàn ông kia, như một sự trả thù thầm lặng. Nếu chồng tôi đã muốn dùng tôi làm bàn đạp, tôi sẽ biến cái bàn đạp ấy thành thứ khiến anh ta mất ngủ mỗi đêm.

Tôi không còn từ chối những cuộc hẹn riêng với sếp. Tôi chấp nhận sự cung phụng, những món quà xa xỉ và cả những đêm không về nhà. Trong thâm tâm, tôi vừa căm ghét người chồng máu lạnh, vừa muốn “trả lại” cho anh ta nỗi đau bị phản bội, dù biết rằng chính mình cũng đang lún sâu vào bùn lầy.

Bố mẹ vợ cho đất kèm điều kiện, chồng tôi nghe xong bỏ về không thèm lấy
Xem Thêm:Bố mẹ vợ cho đất kèm điều kiện, chồng tôi nghe xong bỏ về không thèm lấy

Giờ đây, căn chung cư đã trả xong nợ, chồng tôi thăng tiến như diều gặp gió, nhưng ngôi nhà của chúng tôi chỉ còn là một nấm mồ không cảm xúc. Chúng tôi diễn vai vợ chồng hạnh phúc trước mặt đồng nghiệp, nhưng khi cánh cửa khép lại, mỗi người là một thế giới đầy toan tính và ghê tởm.

Tôi chỉ ngồi lại và tự ngẫm về tất cả khi con trai hỏi tôi: “Mẹ ơi, sao bố mẹ không cười với nhau nữa?”.

Câu hỏi của đứa trẻ như một nhát dao chí mạng. Tôi nhìn lại mình – từ một người phụ nữ chỉ biết đi làm, về nhà, chăm chồng con – trở thành một người vợ ngoại tình sống hai mặt và dần mất kiểm soát.

Điều khiến tôi sợ nhất không phải là chồng hay người đàn ông kia. Mà là chính tôi. Tôi không biết mình đã trở thành con người này từ khi nào.

Tôi từng nghĩ mình là nạn nhân, nhưng càng nghĩ, tôi càng thấy mình cũng có lỗi. Chỉ là, có những sai lầm không bắt đầu từ mình… nhưng lại kết thúc ở mình.

Tôi rất ân hận. Không biết, sau tất cả, liệu còn con đường nào để quay lại cuộc sống như trước hay không?

Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Nguồn: https://dantri.com.vn/tinh-yeu-gioi-tinh/chong-don-duong-cho-toi-ngoai-tinh-voi-sep-va-cai-ket-dang-chat-20260324235712131.htm