Ngày vợ báo tin được tăng lương, tôi là người đầu tiên ôm cô ấy, chia sẻ niềm vui. Tôi còn nửa đùa nửa thật nói: “Từ nay em nuôi anh nhé”. Vợ cũng cười rất tươi. Khi ấy, tôi thật lòng hạnh phúc vì những nỗ lực của cô ấy được ghi nhận. Tôi không ngờ, chính khoảnh khắc này lại mở đầu cho chuỗi ngày sống trong mặc cảm của mình.
Tôi làm nhân viên kỹ thuật cho một công ty tư nhân. Công việc ổn định nhưng thu nhập nhiều năm gần như giậm chân tại chỗ. Trong khi đó, vợ làm truyền thông, liên tục được giao dự án lớn rồi thăng chức. Chỉ sau vài năm, mức lương của cô ấy đã gần gấp đôi tôi. Tôi vẫn tự nhủ, tiền của ai cũng là tiền của gia đình, nhưng lý trí và cảm xúc đôi khi không đứng cùng một phía.
Sự tự ti bắt đầu từ những điều rất nhỏ. Mỗi lần họp lớp, về thăm họ hàng hay gặp bạn bè, câu chuyện rồi cũng xoay về công việc và thu nhập. Người ta quay sang khen vợ tôi giỏi giang, thành đạt, rồi cười bảo: “Thế này chồng nhàn rồi”. Họ có thể chỉ đùa, nhưng mỗi lần nghe, tôi đều thấy lòng mình chùng xuống. Tôi cười theo, nhưng nụ cười ấy ngày càng gượng gạo.
Dần dần, tôi tìm cách né tất cả những cuộc tụ họp. Bạn bè gọi đi cà phê, tôi viện cớ bận. Họ hàng mời ăn cưới, tôi nói phải tăng ca. Tôi sợ những câu hỏi tưởng như vô thưởng vô phạt về lương thưởng, chức vụ. Tôi càng sợ hơn ánh mắt của người khác, dù có khi chính tôi tự tưởng tượng ra ánh mắt ấy.
Những đêm sau đó, tôi thường nằm thao thức rất lâu. Bên cạnh, vợ ngủ ngon sau một ngày làm việc mệt mỏi, còn tôi lặng lẽ mở điện thoại tìm việc. Tôi đọc từng tin tuyển dụng, xem từng khóa học nâng cao kỹ năng rồi lại tắt màn hình. Ở tuổi ngoài 35, tôi không còn đủ dũng khí để đánh cược với một khởi đầu mới. Cảm giác bất lực cứ lớn dần theo từng đêm mất ngủ.
Rồi những chuyện rất bình thường trong gia đình cũng khiến tôi nhạy cảm. Máy giặt hỏng, vợ lập tức gọi thợ sửa rồi chuyển khoản thanh toán. Đặt vé du lịch, cô ấy cũng là người trả tiền. Con đến kỳ đóng học phí, vợ lại chủ động lo trước. Cô ấy chưa bao giờ tỏ ra hơn thua hay nhắc đến chuyện ai kiếm tiền nhiều hơn, nhưng mỗi lần nhìn những khoản thanh toán ấy, tôi đều thấy mình thua kém.
Tôi bắt đầu soi xét mọi thứ bằng ánh mắt của một người mặc cảm. Vợ mua cho tôi chiếc áo mới, tôi lại nghĩ cô ấy thương hại mình. Vợ bàn bạc đổi sang căn hộ rộng hơn, tôi lập tức phản đối vì cho rằng mình không đủ khả năng gánh vác. Chúng tôi bắt đầu cãi nhau nhiều hơn, nhưng nguyên nhân chưa bao giờ là tiền. Thứ khiến cả hai mệt mỏi là sự tự ái mà tôi giấu kín.
Tôi trở nên cáu gắt với những điều rất nhỏ. Vợ hỏi một câu, tôi đáp lại bằng giọng bực bội. Con chạy đến ôm, tôi cũng gắt lên vì đang suy nghĩ. Không khí trong nhà ngày càng nặng nề, dù chẳng ai nói ra điều gì quá đáng. Tôi nhận ra mình đang biến thành một người mà chính bản thân cũng không thích.
Một tối, sau bữa cơm, vợ bất ngờ hỏi: “Anh có còn thấy vui khi ở cạnh em không?”. Tôi im lặng rất lâu rồi thú nhận điều giấu kín bấy lâu: “Anh thấy mình vô dụng”. Vợ nhìn tôi, không trách móc, cũng không phủ nhận. Cô ấy chỉ bình tĩnh hỏi: “Em đã bao giờ nói anh vô dụng chưa? Em đã bao giờ coi thường anh vì lương thấp hơn chưa?”. Tôi chỉ biết lắc đầu.
Vợ nắm lấy tay tôi rồi nói một câu khiến tôi nhớ mãi: “Nếu có người đang coi thường anh, thì người đó không phải em, mà chính là anh”. Tôi sững người. Hóa ra suốt thời gian qua, người làm tổn thương tôi nhiều nhất không phải lời nói của người khác. Chính tôi đã để những định kiến về vai trò của đàn ông biến thành gánh nặng, rồi vô tình trút nó lên gia đình mình.
Đến giờ, tôi vẫn chưa trả lời được vì sao mình lại bị ám ảnh đến vậy. Có phải vì từ nhỏ tôi luôn được dạy rằng đàn ông phải là trụ cột, phải kiếm nhiều tiền hơn vợ? Hay vì tôi quá sĩ diện để chấp nhận rằng thành công của vợ không đồng nghĩa với thất bại của chồng? Tôi chỉ biết, nếu cứ tiếp tục sống trong mặc cảm, điều tôi đánh mất trước tiên sẽ không phải lòng tự trọng, mà là người phụ nữ chưa từng chê trách tôi và mái ấm mà cả hai đã cùng vun đắp.
Có lẽ tiền bạc chưa bao giờ là nguyên nhân thực sự khiến hôn nhân rạn nứt. Điều đáng sợ hơn là khi một người để sự tự ti lớn dần. Và tôi vẫn muốn hỏi, nếu ở vào hoàn cảnh của tôi, liệu bạn có thật sự bình thản khi bbạn đời kiếm tiền nhiều hơn mình? Hay lòng tự trọng của một người đàn ông, dù ít hay nhiều, vẫn sẽ bị chạm đến?
Tuệ San
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

