Vợ lương 8 triệu, tiêu 3 triệu để làm đẹp, tôi lo mãi không mua nổi nhà

Vợ lương 8 triệu, tiêu 3 triệu để làm đẹp, tôi lo mãi không mua nổi nhà

Tôi tên Văn, 31 tuổi, đang sống cùng vợ và con gái 3 tuổi trong một phòng trọ ở Hà Nội. Tôi làm nhân viên văn phòng, thu nhập gần 20 triệu đồng/tháng. Vợ làm tại một spa với mức lương khoảng 8 triệu đồng/tháng.

Chúng tôi quen nhau khi cô ấy còn làm việc tại một tiệm cắt tóc nam. Trong một lần tôi đến cắt tóc, thấy cô ấy xinh xắn, nói chuyện dễ thương nên xin số làm quen, nói chuyện rồi yêu nhau.

Vợ không học đại học nhưng tôi chưa bao giờ coi đó là điều quan trọng. Tôi nghĩ chỉ cần hai người yêu thương nhau, cùng cố gắng thì cuộc sống rồi sẽ ổn.

Thế nhưng sau vài năm kết hôn, điều khiến tôi mệt mỏi nhất lại không phải chuyện tiền kiếm được ít hay nhiều, mà là cách vợ chi tiêu.

Mỗi tháng, vợ dành khoảng 2 triệu đồng để mua quần áo, mỹ phẩm và thêm khoảng 1 triệu đồng để gội đầu, chăm sóc tóc. Chưa kể tiền xăng xe, cà phê, trà sữa hằng ngày, tổng cộng, gần một nửa thu nhập của cô ấy được dùng cho nhu cầu cá nhân.

Sau khi trừ những khoản đó, số tiền còn lại gần 5 triệu đồng, không đủ để phụ giúp các chi phí trong gia đình.

Trong khi đó, tiền tiết kiệm, thuê trọ, ăn uống, học phí của con, điện nước, sinh hoạt… phần lớn đều dựa vào thu nhập của tôi. Điều khiến tôi áp lực nhất là hai vợ chồng đều mong có một căn nhà ở Hà Nội để ổn định cuộc sống, nhưng giá nhà ngày càng tăng, còn khoản tiết kiệm mỗi tháng chẳng đáng là bao.

Xem Thêm:  Tôi muốn ly hôn chồng vì… chiếc loa kéo

Mỗi lần nhắc đến chuyện mua nhà là vợ chồng tôi lại cãi nhau. Tôi đã nhiều lần ngồi xuống nói chuyện với vợ, rằng nếu muốn có nhà thì cả hai phải cùng vun vén, cắt giảm những khoản chi chưa thực sự cần thiết. Nhưng vợ lại có suy nghĩ hoàn toàn khác. Cô ấy cho rằng việc mua quần áo đẹp, chăm sóc tóc hay làm đẹp là cách yêu bản thân, đồng thời cũng là yêu cầu của công việc làm tại spa nên không thể cắt giảm.

“Mỗi tháng em tiêu bằng tiền em làm ra, đâu có xin tiền anh. Anh không có quyền nói em hoang phí”, vợ đáp.

Tôi giải thích rằng sau khi kết hôn, tiền bạc không còn là chuyện của riêng ai nữa. Trước đây, khi chưa có con, vợ chi tiêu thế nào tôi không can thiệp. Nhưng giờ chúng tôi đã có con nhỏ, nếu muốn mang đến cho con một mái ấm ổn định thì cả hai phải biết tiết kiệm.

Đồng tiền dù do ai làm ra thì cuối cùng cũng ảnh hưởng đến tương lai của cả gia đình, nhất là khi mục tiêu mua một căn nhà ở Hà Nội vẫn còn rất xa. Thế nhưng, càng nói, vợ chồng càng bất đồng.

Mỗi lần tôi góp ý, vợ lại cho rằng tôi keo kiệt, tính toán và không tôn trọng cô ấy. Tôi khuyên vợ tìm công việc có thu nhập cao hơn hoặc bán hàng online để có thêm nguồn thu thì cô ấy lại nghĩ tôi chê mình kiếm ít, tiêu nhiều, không còn yêu thương như những ngày đầu. Thậm chí, vợ còn nói: “Nếu chê em như vậy thì đi tìm người nhiều tiền mà yêu, mà cưới”.

Xem Thêm:  Khi thăng chức, có nhiều tiền, tôi lại đánh mất hạnh phúc gia đình

Tôi luôn đau đầu vì khoản tiền hàng tỷ đồng để mua nhà ở Hà Nội, nhưng điều khiến tôi áp lực hơn cả là mỗi lần nhắc đến chuyện này, vợ chồng lại rơi vào một cuộc cãi vã không có hồi kết.

Đã có lúc tôi đề nghị cả gia đình chuyển về quê sinh sống và làm việc. Tôi nghĩ khả năng mua nhà ở Hà Nội ngày càng xa vời, trong khi về quê vừa có ông bà hỗ trợ chăm cháu, vừa tiết kiệm được khoản tiền thuê trọ mỗi tháng. Thế nhưng, vợ nhất quyết không đồng ý vì không muốn sống chung với bố mẹ chồng.

Thế là chúng tôi vẫn tiếp tục ở trọ giữa Hà Nội, mỗi tháng loay hoay với đủ thứ chi phí và những cuộc cãi vã.

Có những đêm nhìn con gái ngủ say, tôi lại thấy bất an. Tôi không sợ phải làm việc vất vả, cũng không trách vợ thu nhập thấp. Điều khiến tôi lo lắng nhất là hai vợ chồng không có chung cách nhìn về việc xây dựng tương lai.

Tôi luôn nghĩ, khi còn độc thân có thể thoải mái chi tiêu cho bản thân. Nhưng khi đã có gia đình và con cái, mỗi người nên chấp nhận hy sinh một phần nhu cầu cá nhân để đổi lấy sự ổn định lâu dài. Trong khi đó, vợ lại cho rằng cuộc sống là phải biết tận hưởng, chăm sóc bản thân và không nên ép mình sống quá kham khổ chỉ vì một mục tiêu còn ở rất xa.

Xem Thêm:  Từ kẻ làm thuê, tôi yêu chị chủ quán hơn 10 tuổi và cái kết ấm lòng

Tôi từng nghĩ chỉ cần hai người yêu nhau là đủ để đi cùng nhau suốt cuộc đời. Nhưng bây giờ, tôi nhận ra tình yêu thôi chưa đủ. Có những lúc tôi từng nghĩ, giá như mình tìm một người có cùng quan điểm sống, điều kiện kinh tế hoặc trình độ để kết hôn thì cuộc sống có lẽ đã khác.

Những cuộc cãi vã xuất hiện ngày một nhiều, khiến tôi cảm thấy kiệt sức. Tôi không biết nên tiếp tục cố gắng thuyết phục vợ thay đổi, hay chính mình phải học cách chấp nhận rằng mỗi người đều có một quan niệm sống khác nhau.

Điều khiến tôi sợ nhất là đã có lúc ý nghĩ chấm dứt cuộc hôn nhân này xuất hiện trong đầu. Nhưng mỗi lần nhìn con gái mới 3 tuổi, tôi lại chùn bước. Con bé không có lỗi gì trong những mâu thuẫn của bố mẹ. Tôi sợ một quyết định của mình sẽ khiến con phải chịu tổn thương.

Tôi thực sự không biết mình nên làm gì để vừa giữ được gia đình, vừa không phải tiếp tục sống trong những áp lực và cãi vã như hiện tại?

Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Nguồn: https://dantri.com.vn/tinh-yeu-gioi-tinh/vo-luong-8-trieu-tieu-3-trieu-de-lam-dep-toi-lo-mai-khong-mua-noi-nha-20260722121338259.htm