Chồng vắng nhà triền miên, tôi sợ có ngày mình sẽ “lạc đường” vì cô đơn

Chồng vắng nhà triền miên, tôi sợ có ngày mình sẽ “lạc đường” vì cô đơn

Ngày yêu nhau, tôi từng thích công việc của chồng mình. Tôi tự hào khi khoe với mọi người bạn trai mình là kỹ sư và những công trình lớn trong thành phố này đều có anh góp mặt. Anh đi nhiều, hiểu nhiều, nói chuyện cũng chững chạc hơn bạn bè cùng tuổi.

Tôi về làm vợ anh với bao mơ mộng của một cô gái mới lớn. Tôi nghĩ sau giờ làm sẽ có người cùng ăn cơm, cuối tuần sẽ dắt nhau đi chơi, lâu lâu đưa bố mẹ hai bên đi du lịch. Những điều bình thường ấy, hóa ra lại là thứ xa xỉ nhất trong cuộc hôn nhân của tôi.

Chỉ vài tháng sau ngày cưới, anh nhận dự án đầu tiên ở xa. Ban đầu tôi còn háo hức tiễn chồng đi. Tôi cẩn thận xếp quần áo, nhét thêm ít bánh vào vali rồi đứng nhìn chiếc xe khuất dần. Tôi đâu ngờ, hình ảnh ấy sau này lặp lại nhiều đến mức chẳng còn cảm xúc.

Rồi con gái đầu lòng chào đời. Hôm tôi sinh, anh vẫn đang ở công trình. Đến khi anh đến bệnh viện thì con đã được 2 ngày tuổi. Anh ôm con, mắt đỏ hoe, cứ xin lỗi mãi. Tôi cười bảo không sao, nhưng trong lòng vẫn thấy thiếu một điều gì đó.

Ba năm sau, tôi sinh thêm bé trai. Lần này anh cũng không kịp về. Người ký giấy nhập viện cho tôi là em gái. Người bế con đầu lòng chạy tới chạy lui cũng là em gái. Chồng tôi chỉ xuất hiện khi mọi chuyện đã xong xuôi.

Xem Thêm:  Chồng đi xuất khẩu lao động để trả nợ, tôi ở nhà lại ngã vào lòng chủ nợ

Ai cũng bảo đàn ông lo kiếm tiền là tốt. Tôi cũng từng tự nhủ như vậy. Nhưng nuôi hai đứa trẻ mới biết, có những đêm tiền không thể thay người bế con sốt, không thể thay một cái ôm dành cho người vợ đang kiệt sức.

Anh vẫn cố gắng bù đắp bằng tiền. Tháng nào cũng gửi đủ. Nhà cửa chẳng thiếu thứ gì. Muốn đổi tủ lạnh thì đổi. Muốn mua máy giặt mới cũng được. Nhưng căn nhà càng đủ đầy, tôi lại càng thấy trống trải.

Có những tối, hai đứa nhỏ ngủ rồi, tôi ngồi một mình ngoài ban công. Tôi mở điện thoại, thấy vợ chồng người ta đăng ảnh đi ăn, đi xem phim, đưa con dạo phố. Tôi không ghen vì tiền bạc. Tôi chỉ ghen với những điều rất bình thường mà mình chưa từng có.

Dần dần, những cuộc gọi giữa hai vợ chồng ngắn lại. Anh hỏi con ngoan không. Tôi đáp: “Con ngoan”. Tôi hỏi công việc anh thế nào. Anh bảo ổn. Chỉ vài phút là hết chuyện. Có hôm cúp máy rồi tôi mới nhận ra, cả cuộc gọi chẳng ai hỏi người kia có nhớ mình không.

Điều đáng sợ nhất của một đôi vợ chồng không phải là cãi nhau mà là chẳng còn chuyện gì để tranh cãi. Hai vợ chồng cứ lịch sự với nhau như đồng nghiệp. Nhắn tin chỉ xoay quanh chuyện con cái, chuyện bên nội, bên ngoại.

Xem Thêm:  Tôi muốn ly hôn vì vợ ghen tuông quá mức

Thú thật, tôi cũng không nghĩ cuộc hôn nhân của mình đã trở nên nhạt nhẽo, cho đến khi một người đàn ông xuất hiện.

Anh ấy là phụ huynh một bạn học cùng lớp với con tôi. Ban đầu chỉ là vài câu chào hỏi khi cùng đón con tan trường muộn. Sau đó là những câu chuyện dài hơn để tôi biết anh góa vợ, một mình nuôi con nhỏ và cảnh gà trống nuôi con vất vả thế nào. Anh không quá nhiệt tình, cũng không cố ý quan tâm.

Rồi một ngày, tôi chợt nhận ra mình bắt đầu mong gặp anh ấy. Chỉ cần anh nhận ra hôm nay trông tôi không được khỏe, tôi đã thấy lòng mình mềm đi. Chỉ cần có người xách giúp túi đồ, tôi lại thấy mắt cay cay. Chỉ cần nhìn anh dịu dàng đội mũ bảo hiểm cho con, hỏi con tối nay muốn ăn món gì, tôi thấy thương đến lạ.

Nhiều lần, tôi ngồi rất lâu trước gương và thấy mình xa lạ. Tôi chưa làm gì có lỗi với chồng. Nhưng tôi biết trái tim mình đang chao đảo. Hóa ra ngoại tình không phải lúc nào cũng bắt đầu bằng một cái nắm tay. Đôi khi nó bắt đầu từ cảm giác được quan tâm dù chỉ một lời nói.

Có người cảm thán tôi có chồng mà không khác gì một bà mẹ đơn thân, chuyện lớn nhỏ gì cũng một mình xoay xở. Có người lại động viên rằng chồng đi xa cũng là để lo cho gia đình, còn hơn chồng ở gần mà ham chơi, vô trách nhiệm…Tôi hiểu hết, chỉ là không tránh được nỗi tủi thân của đàn bà.

Xem Thêm:  Khi thăng chức, có nhiều tiền, tôi lại đánh mất hạnh phúc gia đình

Nhiều đêm tôi tự hỏi, nếu một cuộc hôn nhân thiếu hơi ấm, thiếu sự đồng hành có đáng là lý do để mình đi lạc đường hay không? Tôi cũng tự hỏi mình thêm một điều nữa: Nếu một ngày nào đó tôi yếu lòng ngã vào vòng tay người khác chỉ vì quá cô đơn, người có lỗi là tôi, là chồng tôi hay là hoàn cảnh?

Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

V.Q.

Nguồn: https://dantri.com.vn/tinh-yeu-gioi-tinh/chong-vang-nha-trien-mien-toi-so-co-ngay-minh-se-lac-duong-vi-co-don-20260722114155952.htm