Chồng cho rằng tôi không đoan chính khi muốn cải thiện chuyện chăn gối
Nếu chồng phát hiện tôi xem phim nóng, anh nhìn tôi với ánh mắt rất dò xét và không thích.
Tôi 33 tuổi, chồng 42 tuổi, cưới nhau được bốn năm, có hai con trai 3 tuổi và một tuổi. Tôi là người miền Trung, siêng năng, chăm chỉ và luôn cố gắng học hành để có công việc tốt và tự lập, đang làm văn phòng cho công ty nước ngoài được 25 triệu mỗi tháng. Còn chồng và nhà chồng là người Sài Gòn, ít học, chủ yếu lao động tự do hoặc nội trợ ở nhà. Họ cởi mở, chân thành và vui vẻ, tôi thấy cũng dễ sống và không gò bó gì nhiều.
Về điều kiện sống, chồng có nhà Sài Gòn của ba mẹ để lại để thờ cúng. Tôi làm dâu và ba mẹ chồng đã mất do tuổi già nên hiện tại chỉ có hai vợ chồng và hai con nhỏ đang ở trong nhà thờ này. Chi phí sinh hoạt thì chia gần như tôi 40%, chồng 60%, tiền ai nấy giữ, không có tài sản chung hay tiết kiệm chung. Việc nhà, chăm con, nấu ăn giặt giũ mặc định của vợ, chồng lo bàn thờ và nhang khói, đổ rác hàng ngày. Việc của vợ, vợ tự làm, mưa gió, xe hư tự đi xe ôm về, chồng sẽ phụ đi sửa xe chứ không đưa đón hỗ trợ gì, nếu khó khăn lắm chồng mới phụ nhưng sẽ khó chịu, nhăn nhó.
Từ khi yêu cho tới khi cưới, tình cảm của hai vợ chồng cứ nhạt nhẽo, nhàm chán. Vì tôi thích ra ngoài, học hỏi cái mới, phát triển bản thân, còn chồng thì quá hướng nội, chỉ thích ở nhà, kín đáo dù có hiểu biết cách ứng xử, ăn nói để được lòng người ngoài. Tới bây giờ, tôi không biết chồng làm công việc gì chính thức, thời gian dành ở đâu, thu nhập từ nguồn nào, các mối quan hệ đồng nghiệp bạn bè ra sao. Trước đây tôi cũng hay hỏi thăm nhẹ nhàng những vấn đề này nhưng chồng đều trả lời “không làm sao có ăn” hoặc “anh không làm mà có tiền mua đồ ăn trong nhà à”. Cho nên tôi chán, không còn hỏi chuyện này nữa.
Về chuyện chăn gối, chồng rất ít nhu cầu, có thể bị yếu sinh lý, mỗi tháng chắc một đến ba lần quan hệ, mỗi lần 2-4 phút là xong, sau đó không hỏi han hay quan tâm vợ có vui hay thỏa mãn chưa. Từ lúc mang thai cho đến khi sinh bé đầu, hai vợ chồng không gần gũi hơn một năm vì bận chăm thai, chăm con, dù tôi rất muốn gần chồng nhưng anh cứ lảng tránh hay lơ cho qua. Tôi thấy buồn, tủi thân vô cùng sau đó hoàn toàn mất cảm xúc với chồng.
Tôi sống trong tinh thần chán nản vì không có sự chia sẻ, thấu hiểu lẫn nhau. Hai người không nói chuyện hay trao đổi việc gì quá một tiếng, nói chuyện ra là mâu thuẫn suy nghĩ, và phải có một người im lặng để mâu thuẫn không xung đột hay cao trào, chửi bới nhau. Vì mỗi lần cãi vã là chồng không kiềm chế được cảm xúc, chửi tục rất nhiều, xưng mày tao đuổi tôi đi. Vậy nên hầu như có tranh luận, tôi sẽ im lặng hoặc lảng đi chỗ khác cho xong chuyện.
Còn chuyện tiền bạc, chồng luôn nói không có dư, không có nhiều để dành làm của chung hay mua sắm tài sản chung. Chồng muốn lương tôi có dư sẽ để dành, còn lương anh thấp thì chi tiêu trong nhà đã hết rồi nên không còn dư để tiết kiệm chung nữa; muốn tôi để dành tiền lương xây nhà trên đất ba mẹ chồng cho.
Hiện tại tôi thấy chồng cũng thay đổi nhiều, quan tâm và muốn ăn chung với nhau nhiều hơn dù chồng không muốn ngủ chung nên hai người ngủ riêng hơn một năm nay. Tôi nghĩ nếu cứ tiếp tục sống lệch nhau như vậy, sẽ rất khó để bên nhau lâu dài. Nhưng khi tôi nói về nhu cầu của mình, chồng cho rằng tôi không đoan chính, đàng hoàng. Tôi không được coi phim sex, không được tự xử. Nếu chồng phát hiện, anh nhìn tôi với ánh mắt rất dò xét và không thích. Nhưng chồng coi phim và tự xử thì tôi không có ý kiến gì.
Hiện tại, tôi suy nghĩ có nên ly hôn để giải thoát cho nhau không. Tôi hiểu rõ lệch nhau trong suy nghĩ về lối sống, tiền bạc và tình cảm, không chia sẻ được niềm vui, nỗi buồn, công việc và suy nghĩ bên trong của mình nên không đòi hỏi hay trách móc chồng gì cả. Tôi xin hỏi anh chị, có ai gặp trường hợp sống chung với chồng mà ít giao tiếp, trò chuyện và không chia sẻ được chuyện tình cảm không? Có phải tôi đòi hỏi quá đáng hay nhu cầu cao để chồng xa lánh như vậy và im im với tôi không? Tôi cảm ơn.
Ngọc Quyên

