Tôi quê ở ngoại tỉnh, lên thành phố lớn làm việc rồi quen và cưới vợ. Sau cưới, hai vợ chồng sống cùng bố mẹ vợ vì điều kiện kinh tế chưa đủ để mua nhà riêng. Giờ nhìn lại, tôi nghĩ đó là sai lầm lớn nhất của mình. Mỗi lần vợ chồng có chuyện, dù lớn hay nhỏ, vợ đều kể với mẹ đẻ. Ban đầu tôi nghĩ cô ấy đang mang thai, tâm lý nhạy cảm nên cố nhịn cho yên cửa yên nhà. Nhưng càng về sau, chuyện riêng của hai vợ chồng dần thành chuyện giữa nhà nội và nhà ngoại.
Khi con tôi chào đời, mâu thuẫn giữa hai bên càng nặng nề hơn. Tôi từng mong sau sinh, vợ con sẽ về quê nội một thời gian để ông bà nội được chăm sóc và gần cháu nhưng không được. Gia đình vợ tự đi làm giấy khai sinh cho con mà không bàn bạc với tôi. Khi biết chuyện, tôi có cảm giác vai trò của người cha và bên nội bị gạt ra ngoài nên rất buồn. Mẹ tôi lên thăm cháu, muốn đón cháu về cũng không được.
Sau nhiều lần nói chuyện, vợ đồng ý cho con về quê nội chơi nhưng chỉ được thời gian ngắn lại đưa con về ngoại. Từ đó đến nay đã gần một năm, vợ không cho con về nội, kể cả dịp Tết. Ông bà nội nhớ cháu nhưng chỉ có thể nhìn cháu qua điện thoại hoặc tranh thủ những lần lên thăm.
Tôi có dự định về quê làm việc và đã nhắm được chỗ xin, định đưa cả vợ con về sinh sống ở đó cho gần cha mẹ, họ hàng. Vợ tôi nói nếu muốn mẹ con cô ấy về quê sống, tôi phải xin cho cô ấy một công việc kế toán ổn định ở quê. Nhưng tôi chỉ là người làm công ăn lương bình thường, không có mối quan hệ, không có khả năng xin việc cho ai cả. Tôi bế tắc vì không muốn tiếp tục bám lại thành phố, không muốn ở nhà bố mẹ vợ nữa nhưng lại không có khả năng xin việc cho vợ ở quê. Tôi phải làm sao đây?
Vinh Quang
Nguồn: https://vnexpress.net/o-re-la-sai-lam-lon-nhat-cua-toi-5079920.html

